Cô ấy và Chu Hoài Dân là vợ chồng hợp pháp, cô ấy bây giờ là bà chủ Chu, điều này mặc kệ có xảy ra cái gì cũng sẽ không thay đổi.
Cô ấy là loại người rấtyêu tiền, nhưng cô ấy càng hưởng thụ thân phận này hơn, Chu Hoài Dân chết, cô ấy... càng hưởng thụ hơn nữa.
Cho nên cô ấy sẽ không dễ dàng đi ra giá đòi tiền, rời khỏi cái nhà họ Chu này, về phần con gái kế muốn làm nhục cô ấy...
Tống Nhã Chi hít sâu một hơi, quyết định dùng tình thươռg của mẹ để cố gắng cảm hóa con kế ác ma này, hẳn là... có thể chứ nhỉ?
“Diệc Tuyết, công việc có mệt không? Uống chút nước trái cây đi con.”
Chu Diệc Tuyết đang bận rộn tɾong phòng làm việc, Tống Nhã Chi bưng nước chanh vào, trên mặt mang nụ cười, giọng nói rấtdịu dàng.
Người phụ nữ này đang làm gì vậy? Chu Diệc Tuyết nhíu mày nhìn nước chanh tɾong ly, không nhìn thấy nó đã bị hạ độc, nhưng tɾong đầu cô ấy đang chứa thứ gì, cô rấttò mò.
Tống Nhã Chi để nước chanh xuống, Chu Diệc Tuyết đứng lên "Mẹ đi vội thế làm gì? Con đã xong việc rồi, con muốn nói chuyện với mẹ.”
Khuôn mặt của Tống Nhã Chi trắng bệch, sau đó cố gắng khôi phụcbình thường, cười với Chu Diệc Tuyết "Được, con muốn nói chuyện gì nào?”
Chu Diệc Tuyết không vội trả lời, đi tới giữ chặt bàn tay nhỏ bé trắng nõn mềm mại mà Tống Nhã Chi rấtmuốn giấu đi, dắt cô ấy đi về phía ghế sô pha da thật, cùng nhau ngồi xuống.
“Cẩn thận suy nghĩ một chút, buổi sáng là con đã làm chuyện quá đáng với mẹ rồi." Chu Diệc Tuyết nói, chính là chỉ chuyện buổi sáng cô đã khiến cho mẹ tè ra quần.
Tống Nhã Chi nghe vậy thì biểu cảm trên gương mặt nhất thời có chút thả lỏng, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Chu Diệc Tuyết, đôi môi phấn hồng mở ra và nói "Sau này con đừng làm như vậy nữa nhé.”
“Mẹ tha thứ cho con rồi à?" Chu Diệc Tuyết hỏi.
Tống Nhã Chi cười nhạt, "Con biết sai biết sửa, mẹ đương nhiên tha thứ rồi... Chúng ta là người một nhà, không phải sao?"
Gia đình? Chu Diệc Tuyết cảm thấy có chút buồn cười, cô nhếch môi nói "Ừ, mẹ cởi quần ra, để con xem phía dưới của mẹ có bị con làm hư không đi.”
“Hả? Cái gì?" Tống Nhã Chi sửng sốt một lát, sắc mặt lập tức đỏ bừng.
Chuông báo động tɾong lòng vang lên, cô ấy lập tức muốn đứng lên, nhưng lại bị Chu Diệc Tuyết dễ dàng kéo qua, cơ thể mềm mại, bị ép phải ngồi ở tɾong lòng đối phươռg.
“A... Diệc Tuyết con lại muốn làm gì nữa? Mẹ có ý tốt lấy nước trái cây cho con uống, sao con lại…”
"Cởi quần, để con xem phía dưới có bị thươռg gì hay không, mẹ nhỏ, chẳng lẽ mẹ muốn con giúp mẹ cởi sao?" Chu Diệc Tuyết ôm eo nhỏ của Tống Nhã Chi, đũng quần cọ vào cặp mông mềm mại mịn màng của cô ấy, có chút thỏa mãn tɾong lòng, giọng điệu cũng rấtbình tĩnh.
"Chúng ta là mẹ con, làm sao mẹ có thể để cho con nhìn nơi đó được? Diệc Tuyết con mau buông mẹ ra, mẹ...mẹ muốn đi " Tống Nhã Chi yếu ớt nói lời từ chối.
"Chỉ là xem thôi, mẹ mau cởi ra cho con xem, hay là nói đúng hơn, mẹ cảm thấy con sẽ động chạm vào cơ thể của mẹ nữa? Con chỉ là muốn nhìn xem xem chỗ đó có bị con làm tổn thươռg hay không mà thôi, không hơn không kém, đi mà mẹ " Chu Diệc Tuyết áp sát miệng của mình đến bên tai Tống Nhã Chi, nói như vậy.