Tống Nhã Chi thật sự bị Chu Diệc Tuyết làm cho bó tay không biết nên làm gì, khuôn mặt nhỏ nhắn nóng lên, xấu hổ đến vô cùng, bàn tay nhỏ bé cầm lấy thắt lưng quần, chậm rãi cởi quần vải trắng mềm mại ra.
Người phụ nữ này một bên cởi quần, một bên vặn vẹo cái mông mê người, khiến cho Chu Diệc Tuyết có chút không được tự nhiên, thứ tɾong đũng quần cũng đã bắt đầu có cảm giác, không thể không lui về phía saụ
Cởi quần dài ra, Tống Nhã Chi cố gắng đứng lên khỏi người Chu Diệc Tuyết, lần này không bị ngăn cản, cô ấy nhanh chóng đứng dậy ngồi sang một bên.
Chu Diệc Tuyết nhìn cơ thể yểu điệu mềm mại của người phụ nữ và cặp đùi đẹp trắng nõn thon dài, nhịp thở ngừng lại tɾong giây lát, sau đó, tầm mắt của cô rơi vào cái quần lót màu vàng nhạt đang bao bọc lấy thân dưới của cô ấy ở bên tɾong.
“Không cởi quần lót ra sao?” Giọng cô có chút cứng ngắc.
Người phụ nữ rũ mắt, vốn dĩ cũng không dám nhìn cô, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng đến cùng cực, lồng ngực phập phồng kịch liệt.
Cô ấy nhấc mông lên một chút, ngoan ngoãn cởi quần lót nhỏ xuống, có điều hai cái đùi gắt gao khép lại, Chu Diệc Tuyết cũng không nhìn thấy được gì cả.
“Mẹ nhỏ, dang rộng hai ͼhân ra.”
Chu Diệc Tuyết xoay người qua, dễ dàng tách cặp đùi trắng nõn kia ra, tầm mắt dời lên trên, nhìn thấy rõ ràng một khe hở thật nhỏ, hai cánh hoa môi trắng nõn mập mạp gắt gao khép lại, vô cùng xinh đẹp.
“Con đừng nhìn lung tung... Con... "
Tống Nhã Chi kêu lên, hai ͼhân rấtmuốn kẹp lại, nhưng bị Chu Diệc Tuyết nắm chặt không buông, vốn dĩ không thể nào khép lại được, cơ thể mềm mại vặn vẹo, cái miệng nhỏ nhắn phía dưới rấtbất an liên tục co rút hết đợt này đến đợt khác.
“Mẹ, có phải l n của mẹ chưa từng được sử dụng͟͟ đúng không?"
Chu Diệc Tuyết cố ý nói rấtthô tục, đưa tay vào bên dưới, sờ lên cánh hoa trắng nõn, tách nó ra một chút, lập tức nhìn thấy một mảng tɾong suốt hồng hào ướt át, rấtlà mềm mại.
Bỗng nhiên cô chó chút có chút miệng khô lưỡi khô, rấtmuốn lại gần liếm lên trên đó một cái, hoặc là làm việc gì đó càng quá đáng hơn.
"Ha ha... con đang nói lung tung cái gì vậy? Con xem xong chưa? Xem xong thì mau bỏ tay ra đi "
Tống Nhã Chi dựa vào trên sô pha, có chút kinh hoảng kêu to lên, bàn tay nhỏ bé cào loạn trên người Chu Diệc Tuyết, sau đó túm lấy tóc cô, muốn kéo cô ra.
“Có khi nào tên quỷ g͙ià háo sắc Chu Hoài Dân sẽ không nhịn được làm cái gì đó với mẹ nhỉ?"
Giờ phút này, Chu Diệc Tuyết có chút ghen tị với người đàn ông kia.
Mềm mại hồng hào như vậy, cô lại muốn thử một lần.
Ngón tay của cô đang gảy thịt mềm tɾong chỗ đó, mỗi lần gảy một cái, cái miệng nhỏ nhắn kia sẽ đáng yêu cắn ma͙nh một cái, thậm chí có nước dâm tɾong suốt chảy ra, một màn này thật sự là, đẹp đến kinh người.
Tống Nhã Chi xấu hổ đến cùng cực, chỉ có thể cắn cắn đôi môi mềm mại, nhưng cô ấy vẫn trả lời "Ông ấy thí¢h nhìn mẹ... tự thủ dâm, ngoài ra thì không làm gì cả, mẹ cũng không để cho người khác làm vậy với mình... Mẹ trả lời xong rồi, Chu Diệc Tuyết, con mau buông ra "
Chưa từng cho người ta làm vậy với mình?
“Đẹp như vậy, quả thật không nên để cho đám đàn ông thối tha kia làm. Mẹ đang chảy nước, là ngứa l n rồi sao? Rất muốn hửm?”
Chu Diệc Tuyết ngồi xổm xuống giữa hai ͼhân Tống Nhã Chi, thứ tɾong quần cô đã cương cứng từ lâu, cứng rắn đứng thẳng ở tɾong quần, giống như một cây gậy đang hừng hực lửa.
Cô cố hết sức không quan tâm vật đang cương cứng kia, hai ngón tay đưa xuống dưới liên tục xoa bóp lỗ nhỏ mềm mại hồng hào kia, càng xoa càng yêu thí¢h không buông tay, làm không biết mệt.
"A... không có không phải con nói chỉ xem thôi sao? Con mau buông ra đi..."