Lời dâʍ dễ nghe không ngừng truyền từ cái miệng ngọt ngào của Lâm Khả Ngải ra, thầy Kỷ suиɠ sướиɠ nhếch miệng, đổi thành phương thức cọ xát thao huyệt. Mỗi khi ra vào, đều xoay tròn mát xa mỗi khối huyệt thịt của người phụ nữ.
“Sinh viên hư của thầy, em nói xem em có phải tao hóa hay không? Tiểu huyệt giỏi mút như thế, trời sinh là tao hóa quyến rũ đàn ông! Chẳng trách lại đi làm viện giao!”
“Em… Em là… A a a… Tao hóa… A ừm a… A a… Tao hóa bị thầy Kỷ cưỡi… A a a… Ừm… A…”
Lâm Khả Ngải không ngừng rêи ɾỉ, tay chân quấn lấy cơ thể người đàn ông, giống y như con bạch tuộc ôm lấy anh, vặn vẹo mông hùa theo vận động của anh. Phối hợp với cắm vào rút ra đầy thô bạo của thầy giáo, một cắm một di chuyển, cơ thể cô đạt được sảng khoái cực hạn.
Anh luôn có biện pháp khiến cô nếm được sảng khoái cực hạn trong tình ái, sa vào, si mê, chỉ mấy phút như vậy đã khiến cô quên mình. Kháng cự và khuất nhục đều như thế, cái gì cũng không còn, trong đầu trống rỗng, chỉ có một ý niệm, chính là vui vẻ hưởng thụ tình ái anh cho ở dưới người anh.
“Sướng sao? Thoải mái đúng không? Sinh viên tao hóa có phải lại sắp cao trào hay không? Trả lời thầy!”
“A a… A a a… Đúng… Đúng vậy… Thầy… Ừm a a… Thao em… Thao Ngải Ngải… Ừm a a… A a… Dùng đại côn ŧᏂịŧ… Ừm… A a a a… Hung hăng mà… Cắm huyệt đi… A thầy… Thầy Kỷ… Ừm a… A…”
Trống rỗng đã lâu, khát vọng đã lâu, được đẩy vào trong đám mây lần nữa cảm giác quá tuyệt vời, tuyệt vời giống như hoàn thành bài hát ca ngợi soạn nhiều năm, tâm nguyện đạt thành cho nên chết cũng không đáng tiếc.
Ngay khi cơ thể cô khẽ bay bay sắp đạt tới cao trào, người đàn ông lại nhẫn tâm rút côn ŧᏂịŧ ra lần nữa, không có một chút lưu luyến.
Đã là lần thứ hai, loại cảm giác bị du͙© vọиɠ bao phủ, nhu cầu sinh lý không chiếm được thỏa mãn lại tới nữa. Cô rơi xuống nát nhừ, không đau, không đau, chỉ ngứa, cảm giác ngứa như tới tận cốt tủy.
Chỉ trong nháy mắt hỏng mất khiến cô khóc thút thít, nước mắt trong suốt chảy từ trong vành mắt cô ra.
“Ô ô ô… Thầy cầu xin thầy… Em rất khó chịu… Ô ô… Thầy…”
Dáng vẻ như hoa lê dính hạt mưa khiến người ta đau lòng, thầy Kỷ nhẹ dỗ đẩy mạnh côn ŧᏂịŧ giả vào tao huyệt của cô gái, nhục bích đối xử bình đẳng cắn chặt lấy côn ŧᏂịŧ giả.
Chương 186: Hình phạt ngọt ngào của giáo viên biếи ŧɦái 13