Nhưng giả chính là giả, nó sẽ không va chạm đáy hυyệt̠ của cô, sẽ không nảy sinh ác độc thao mạnh, sẽ không bắn ra được tϊиɧ ɖϊ©h͙, tần suất chấn động mạnh cỡ mấy cũng không thể thỏa mãn nhu cầu của cô.
“Cứu em đi thầy… Ô ô… Ngải Ngải sắp chết mất… Thầy… Ừm ô ô ô…”
“Cứu em? Không thích thứ này sao?” Kỷ Lăng Giang thở dài, giống như cảm thấy rất bất đắc dĩ với bắt bẻ của cô gái: “Không thích thì thầy lấy nó ra.”
Sau khi nói xong lại có động tác, rút côn ŧᏂịŧ giả ra, phía trên phủ kín chất nhầy dâʍ đãиɠ của cô.
Anh nhìn côn ŧᏂịŧ giả từng được cô sủng hạnh, cười mỉa một tiếng, vô cùng chán ghét ném lên đất, hỏi cô: “Thứ này cũng không được, vậy sinh viên của thầy, rốt cuộc em muốn thứ gì?”
“Ô… Ô ô… Ngải Ngải muốn thầy…”
Hiện giờ bất cứ thứ gì đều không thể giảm bớt cô, thứ có thể cứu cô duy nhất chính là cự vật thô dài trên người Kỷ Lăng Giang. Cô nắm lấy côn ŧᏂịŧ thẳng tắp thế tới rào rạt của thầy giáo.
Kỷ Lăng Giang được cô nắm cảm thấy tê rần, rời khỏi tiểu huyệt chặt khít câu hồn của cô anh cũng tốn rất nhiều sức lực. Đột nhiên kí©ɧ ŧɧí©ɧ như vậy là chuyện anh không ngờ tới, trực tiếp khiến tϊиɧ ɖϊ©h͙ anh nhịn đã lâu bắn ra.
Tϊиɧ ɖϊ©h͙ đặc sệt bắn hết lên trên tay cô.
Kỷ Lăng Giang thở hổn hển, còn chưa hoàn hồn từ trong kɧoáı ©ảʍ bắn tinh, đột nhiên tiếng chuông di động vang lên.
Là đồng hồ báo thức cô đặt để đi học.
Cô bị rút ra trước khi cao trào hai lần, mà người đàn ông cao trào tới bắn tinh hai lần, loại tương phản không công bằng này khiến Lâm Khả Ngải ấm ức khóc thút thít. Cô còn chưa được cứu vớt, lại đi học, tiểu huyệt ngứa ngáy e rằng sẽ ngứa chết cô.
Cái chân mảnh khảnh vô lực giẫm đạp, sau đó kẹp chặt, hai chân kẹp lấy nhau cọ xát, nhìn người đàn ông nghẹn ngào nói: “Thầy… Thầy Kỷ… Ngải Ngải rất khó chịu… Ô…”
Người đàn ông nâng gương mặt xinh đẹp của cô lên, ngón cái lau nước mắt ở khóe mắt cho cô, dùng giọng điệu dịu dàng hiếm có nói: “Có nguyện ý làm sinh viên ngoan hay không?”
Thầy giáo dịu dàng khiến cô gái không rét mà run, cô hơi sợ gật đầu: “Nguyện ý…”
“Sinh viên ngoan thì phải đi học, tiếp nhận trừng phạt cuối cùng của thầy, sau này em sẽ vĩnh viễn là sinh viên ngoan.” Kỷ Lăng Giang hôn lên trán cô, nói.
Mà trừng phạt cuối cùng của thầy Kỷ, chính là nhét trứng rung vào trong tiểu huyệt của cô gái, để cô kẹp đến trường đi học.
Chương 187: Hình phạt ngọt ngào của giáo viên biếи ŧɦái 14