⬅ Trước Tiếp ➡
Đợi Kỷ Lăng Giang đóng gói quần áo xong đi ra Lâm Khả Ngải mới đứng dậy chỉnh cà vạt cho anh, còn làm nũng với anh: “Ông xã… Anh nhớ phải nhớ em đấy, phải mặc nhiều quần áo. Còn nữa, không được nhìn người phụ nữ khác!”
“Được.”
Anh đồng ý với cô, sau đó cúi đầu hôn lên cái miệng của cô gái nhỏ, thân thiết hôn lưỡi với cô một lát.
Hôn một lát Kỷ Lăng Giang có chút tâm viên ý mãn muốn cô, nhưng trong bụng cô có đứa bé, anh đành phải hậm hực buông tay. Cuối cùng hôn mạnh lên môi đỏ của cô, nói: “Di động phải luôn mở máy, ở nhà đợi anh!”
Anh bay đi, Lâm Khả Ngải lập tức tự do, mỗi ngày hẹn Ngô Viên Viên ra ngoài dạo phố, xem phim điện ảnh. Vui sướng lượn lờ trong trung tâm thương mại, mua một đống sản phẩm thai phụ cần, nghe nói thai phụ phải hoạt động nhiều mới tốt.
Cô ngoại trừ nôn nghén ra thì mọi thứ khác đều tốt, Kỷ Lăng Giang sắp xếp một đám người cho cô, sáng trưa chiều tối đều có người tới nhìn cô, chiếu cố cô. Cô vững vàng sống trong hoàn cảnh mà anh sắp xếp, rảnh rỗi sẽ lấy sách về trẻ em ra đọc, nhìn chán thì viết luận văn tốt nghiệp của cô, ngoan ngoãn nghe lời đợi người đàn ông của cô về nhà.
Nói không khoa trương chút nào một ngày Kỷ Lăng Giang gọi cho cô mười cuộc, hỏi đông hỏi tây, dặn dò chuyện này dặn dò chuyện kia. Lâm Khả Ngải đều chê anh phiền, cô nhớ rõ Kỷ Lăng Giang không phải loại đàn ông như vậy? Sao bây giờ ngọt ngấy như thế!
Nhưng mà dưới cái nhìn của cẩu độc thân Ngô Viên Viên là cô đang khoe ân ái, còn có chút đang ở trong phúc mà không biết hưởng.
Khi ra cửa Kỷ Lăng Giang lập tức lo lắng bảo bối của anh và đứa bé trong bụng. Tuy rằng anh ở thành phố A, nhưng trái tim vẫn luôn ở trên người cô.
Bận rộn xong anh lập tức trở về, còn mang tin tức cụ thể về Lâm gia.
“Mẹ khá tốt, tuy bác sĩ nói là sản phụ lớn tuổi nhưng cơ thể rất tốt, thai nhi phát dục cũng rất bình thường. Chỉ cần trong lúc dưỡng thai không có gì ngoài ý muốn, sinh sản sẽ không khó khăn.”
Kỷ Lăng Giang sờ đầu cô nói: “Mẹ đều nuôi em và Lâm Kính lớn như vậy, còn có chú Chúc ông ngoại ở bên cạnh, sẽ không sao đâu, yên tâm đi cục cưng.”
“Em yên tâm mà.”
Kỷ Lăng Giang cởϊ áσ vest trên người, cởi xuống một thân phong trần mệt mỏi, chui vào trong ổ chăn ấm áp của người phụ nữ, ôm cô gái nhỏ mang thai nói: “Ông ngoại nói tết âm lịch năm nay chúng ta đừng về, thai nhi còn chưa đầy ba tháng, là mùa đông còn phải ngồi máy bay. Năm nay quá lạnh, tết âm lịch còn nhiều người như thế, quá mệt nhọc sẽ không tốt đối với em.”
⬅ Trước Tiếp ➡