“Vâng, vậy chúng ta ăn tết ở đây, chúng ta tự mình làm vằn thắn.” Lâm Khả Ngải nói.
Hiện giờ anh càng yêu cô hơn, mấy ngày ngắn ngủi không gặp Kỷ Lăng Giang lập tức nghĩ mà hoảng hốt, thấy cô bình an nằm trên giường mới ổn định lại. Anh ôm cô hôn trái hôn phải, yêu thích không buông tay.
Lâm Khả Ngải sắp bị anh ôm đến không thở nổi, tránh một lát dựa vào ngực anh, nói chuyện với anh: “Ông xã… Anh hi vọng cái thai này là nam hay nữ?”
“Đều được, phải trông giống em, tốt nhất có hai má lúm đồng tiền, tính cách cũng phải giống em, tóm lại là phải giống em.” Kỷ Lăng Giang nghĩ, nếu giống cô thì tỷ lệ là nữ cao hơn? Sinh con gái cũng khá tốt, con trai thì da quá cứng.
“Vậy tên thì sao? Anh có nghĩ tới chuyện đặt tên cho con hay không?” Lâm Khả Ngải như con mèo nhỏ ló mặt ra hỏi.
“Ông ngoại nói tên do ông đặt.”
Tuy ông ngoại cô là tướng quân nhưng từng đọc sách, cái tên Lâm Tuyết Nhân là do ông cụ Lâm đặt, còn cô ấy à… Không nhắc tới cũng thế.
Vừa nói tới đứa bé tay Kỷ Lăng Giang không nhịn được lướt xuống dưới, sờ cái bụng còn phẳng của cô. Anh cảm thán khi nào đứa nhỏ này mới ra, cuộc sống ăn chay của anh đến khi nào mới kết thúc.
“Vậy chúng ta lấy nhũ danh cho con đi, nếu là nam thì tên bánh bao, nữ thì tên bánh đậu. Nếu vận may tốt là song bào thai, có thể gọi là bánh bao bánh đậu.” Lâm Khả Ngải nói.
Kỷ Lăng Giang lại hôn cô: “Được, do cục cưng định đoạt, gọi là bánh bao bánh đậu.”
Bên ngoài từng bông tuyết đang rơi, đứa bé trong bụng cô không thể ra ngoài chơi ném tuyết, mỗi ngày đều hành người ta mệt rã rời.
Lâm Khả Ngải ngáp một cái, mệt mỏi nói: “Ông xã, đợi em tỉnh dậy muốn ăn bánh kem dâu tây, còn có thịt bò thăn cay… Cùng với một ly nước khổ qua.”
Ngọt, cay, đắng… Đây là khẩu vị gì? Nhưng mà đây là lần đầu tiên sau khi mang thai cô nói với anh muốn ăn gì, khẩu vị khác thường cũng không sao. Kỷ Lăng Giang vui vẻ muốn chết, vội nói: “Ngoan, cục cưng ngủ đi, tỉnh ngủ ông xã đi mua đồ ăn ngon cho em.”
“Vâng…”
Lâm Khả Ngải ôm anh tiến vào mộng đẹp.
Mùa đông năm nay thực sự rất lạnh… Nhưng cái ôm của anh, vẫn ấm áp như cũ.
Sau khi kỳ nôn nghén kết thúc, ẩm thực của Lâm Khả Ngải bắt đầu bắn ngược, suốt ngày đòi ăn, dạ dày giống như cái động không đáy. Cô ăn thế nào đều không đủ no, còn muốn ăn đồ ăn vặt.
Chỉ cần cô không khóc, Kỷ Lăng Giang đều nghe theo cô, chuẩn bị đủ loại đồ ăn ngon cho cô, còn có đồ bổ sung cho thai phụ.