Ăn uống quá độ như vậy khiến cô nhanh chóng mập lên, gương mặt mượt mà, bụng phồng lên.
Trong thời kỳ mang thai người phụ nữ luôn nghi thần nghi quỷ, lo lắng ông xã nɠɵạı ŧìиɧ, lo lắng mình trở nên xấu hơn anh sẽ không thích. Lâm Khả Ngải cũng là phụ nữ, đương nhiên cũng sẽ có sợ hãi tương tự.
Đặc biệt là sau khi cô mang thai đủ 3 tháng, vậy mà tên sắc lang Kỷ Lăng Giang này không có ý cầu hoan với cô!
Cô lập tức khóc sướt mướt hỏi có phải anh không còn yêu cô hay không, ngày nào cũng hỏi một lần.
Đối với tiểu tổ tông đang mang thai này, Kỷ Lăng Giang cũng không có biện pháp, nói nhiều không bằng làm nhiều, đành phải mỗi ngày đưa đón cô đi học. Nếu cô không có tiết thì khóa cô ở bên cạnh, gắn bó không rời một tấc. Anh đi đâu thì đưa cô theo đấy, thỉnh thoảng cho cô một nụ hôn nồng nhiệt kiểu Pháp, lúc này mới khiến cô an tâm.
Có đôi khi Lâm Khả Ngải sẽ cảm thấy mình quá làm ra vẻ một chút, nhưng cô không khống chế được mình. Chính là không hiểu sao muốn khóc muốn tức giận, đều không có lý do.
Cũng may người đàn ông của cô là người đàn ông có trách nhiệm, từ khi cô mang thai anh lập tức bù lại tri thức thai phụ sở hữu, giai đoạn nào nên bổ sung thuốc nào, thai phụ kiêng kỵ nhất thứ gì anh đều biết rõ rành rành. Cũng biết thời gian mang thai rất dễ mắc bệnh trầm cảm, cho nên anh luôn chú ý tâm trạng của cô, nhưng phàm là chuyện có thể thỏa mãn cô anh đều cố gắng thỏa mãn, không để cô cảm thấy cô độc không vui.
Lâm Khả Ngải mang thai xong, có một chuyện không chịu nổi nhất hàng ngày chính là… Ông xã mặc quần áo!
Cô dựa vào đầu giường chống cằm nhìn anh không chút cẩu thả cài cúc áo cuối cùng, vị trí vừa lúc ở yết hầu cô thích nhất. Hình dáng yết hầu của anh, thực sự là gợi cảm muốn mạng! Lâm Khả Ngải rất muốn trèo lên người anh hôn lấy yết hầu anh, để lại dấu vết thuộc về cô trên tượng trưng cho nam tính của anh.
“Anh có thể đừng mặc áo sơmi trắng được không…”
Anh mặc áo sơmi trắng sẽ có thêm mấy phần văn nhã, nhưng cơ bắp anh lộ rõ, luôn khiến áo căng lên. Hơn nữa biết rõ nội tâm sắc tình bại hoại của anh, thực sự có khí chất mặt người dạ thú khiến cô muốn dừng mà không được.
Kỷ Lăng Giang cởi cà vạt, quay đầu nhìn cô nói: “Muốn anh mặc cái gì? Màu đen sao?”
Anh mặc áo sơmi màu đen càng muốn mạng được không! Bề ngoài của anh là gương mặt hỗn huyết, góc cạnh rõ ràng có tính công kích, nhưng khí chất là kiểu đại thúc trầm ổn, hệ cấm dục!