“Cái gì lỏng?” Kỷ Lăng Giang không uống được sữa có chút không vui, lại niết trong tay xoa thêm một lát.
Lâm Khả Ngải xoay người, có chút ngượng ngùng nói: “Chính là… Chính là tiểu huyệt…”
Cô hơi xấu hổ hỏi ra vấn đề này, nhưng cô rất muốn biết. Bởi vì khi sinh là sinh tự nhiên, sinh sản sẽ lỏng hơn là hiện tượng tự nhiên, nhưng đàn ông đều thích người phụ nữ khít, cô sợ… Sợ mình lỏng, anh sẽ không thích… Kỷ Lăng Giang hiểu rõ tâm tư của vật nhỏ này, cố ý đùa giỡn cô: “Hình như tiểu tao huyệt của cục cưng không còn khít như trước đây…”
Nghe anh nói xong, Lâm Khả Ngải lã chã chực khóc, muốn bò xuống khỏi người anh, đều không muốn hầu hạ anh ăn sáng.
Kỷ Lăng Giang vội vàng ôm cô, đẩy hông một cái chọc mông cô, lại dỗ dành: “Ngoan, ngoan, anh chưa nói tiểu nộn huyệt không khít! Bảo bối, mỗi ngày ông xã đều ở trên người em sướng đến chết đi sống lại, em không thấy sao? Em nói xem ông xã có thể không thích được à?”
Không khít như xử nữ là đương nhiên, nhưng Kỷ Lăng Giang rất thích trạng thái cơ thể của cô hiện giờ, càng ngày càng tao. Là dâʍ phụ đủ tư cách, tiểu huyệt nhiều nước, không cần khuếch trương cho tiểu tao huyệt của cô có thể cắm cả căn vào. Còn siết chặt như cắn lấy, càng tiện cho anh thao huyệt.
Cơ thể thiếu phụ tản ra hơi thở thành thục tao lãng, gương mặt và giọng nói vẫn là thiếu nữ đáng yêu, loại trái ngược này khiến Kỷ Lăng Giang muốn chết trên người cô. Suốt ngày muốn làʍ t̠ìиɦ với cô, muốn trói cô đến công ty làm tiểu thư ký dâʍ đãиɠ của anh, nhưng anh biết cô sẽ không đồng ý… Hiện giờ Kỷ Lăng Giang là Teddy hình người, không thích được sao? Anh đều sắp ăn tươi nuốt sống cô! Vẫn là bỏ đói anh quá lâu, không biết khi nào mới đút no.
“Cục cưng, em nói xem có hài lòng đối với côn ŧᏂịŧ của ông xã không? Hửm? Ông xã sắp yêu cơ thể em muốn chết…” Tay anh âu yếm cơ thể người phụ nữ hỏi.
Phương diện tình ái này tuy anh hung hãn nhưng cũng sủng cô, ngoại trừ cơ thể dễ dàng mệt nhọc, luận về phục vụ vẫn là anh bỏ lực nhiều. Lâm Khả Ngải nằm hoặc là được ôm, thỉnh thoảng khẩu giao cho anh, chưa từng chịu ấm ức.
Lâm Khả Ngải thẹn thùng gật đầu, nắm lấy cà vạt của anh hôn lên mặt anh một cái nói: “Vừa lòng… Em cũng yêu đại côn ŧᏂịŧ của ông xã muốn chết…”
Người đàn ông nâng cằm cô lên, hôn nồng nhiệt với cô, đầu lưỡi càn quét trong miệng cô một lúc, mãi mới buông cô gái nhỏ thở hổn hển ra.