Anh nhìn bàn ăn một vòng, tầm mắt nhìn trái cây dùng để ăn sau bữa cơm, ý vị thâm trường.
Kỷ Lăng Giang cúi đầu nhìn cô gái nhỏ đang há miệng thở dốc, triền miên không tha hôn thêm mấy cái, sau đó cười nói với cô: “Thực ra… Có biện pháp có thể thử rốt cuộc tiểu tao huyệt của bảo bối có khít không…”
Sau khi anh nói xong thì ôm Lâm Khả Ngải lên bàn cơm, cái bàn gỗ màu trắng rất rắn chắc, ngủ trên bàn đều không có vấn đề gì.
Có lẽ Lâm Khả Ngải biết anh muốn làm gì, dùng chân đá anh, nói: “Lát nữa anh đi làm muộn thì làm sao bây giờ…”
“Vậy không đi làm, ở nhà chơi với bảo bối của anh, buổi chiều lại đi.” Kỷ Lăng Giang nắm lấy chân cô, một tay kéo khiến chân cô mở rộng ra.
Tiểu hoa huyệt phấn nộn nở rộ, phun ra giọt sương trong suốt thơm ngào ngạt.
Bộ lông đen nhánh được Kỷ Lăng Giang cạo sạch hết, tiểu huyệt không có gì che giấu có vẻ phá lệ rõ ràng, âm khâu trắng nõn càng thêm kí©ɧ ŧɧí©ɧ du͙© vọиɠ của người đàn ông.
Đâu phải là chơi với cô, rõ ràng là muốn chơi cô thì có!
Lâm Khả Ngải ngồi trên bàn cơm, nửa cái mông treo ở khoảng không, tay không thể không chống ở sau lưng, cả người phải ngửa ra sau. Tư thế này khiến ngực cô trở nên to hơn, tiểu huyệt cũng lộ rõ. Mà người đàn ông thì đứng phía trước cô, đảm bảo không để cô ngã xuống, đồng thời cũng thưởng thức cảnh đẹp ngọc thể của người phụ nữ.
Anh lấy một quả cherry từ trong đĩa đựng trái cây, màu đỏ thẫm kia rất tương xứng với da thịt tuyết trắng của cô.
Anh lấy đi lá xanh và hạt, để cherry ở lối vào tiểu huyệt, sau đó nói: “Phải dùng tiểu huyệt kẹp nát cherry, đã biết chưa bảo bối? Phải biểu hiện thật tốt.”
Nhét trái cây vào tiểu huyệt của cô sao? Cô có thể nói không à…
Không đợi Lâm Khả Ngải mở miệng, cô lập tức cảm nhận được dị vật hình tròn được đẩy mạnh vào cơ thể cô, thành công xâm lấn trộn lẫn với dâʍ ɖị©ɧ cô phân bố ra. Cơ thể của cô xoắn lấy quả cherry tròn tròn kia, đều không cần cô chủ động, tiểu tao huyệt sẽ tự mình cắn, sau đó xoắn chặt không cho thứ kia chui ra.
Người đàn ông thấy cơ thể mềm mại mà tao mị của cô có phản ứng tự nhiên nhất, lại đẩy cherry vào trong, trêu đùa: “Bảo bối của anh không hổ là tao hóa do anh dạy dỗ ra, tiểu nộn huyệt thực ngoan.”
“Ừm a… Đó là… Đó là trái cây… Để ăn… Ừm… Sao có thể… Sao có thể nhét vào… Ừm…”
Loại xâm lấn này khiến Lâm Khả Ngải cảm thấy rất khó chịu, có loại cảm giác trướng lên, cọ ngứa tiểu tao huyệt của cô nhưng không đấu đá lung tung bên trong giải ngứa giúp cô.