“Bé dâʍ… Ngón tay của chú chỉ mới sờ âm đế thôi, còn chưa cắm sâu vào đâu, đã phun sao? Tao hóa.”
Biết cục cưng của anh là tao hóa, không ngờ tới sẽ tao như vậy, mới vào một ngón tay đã cúi đầu xưng thần với anh.
Cái đầu của thiếu nữ lắc như trống lắc, mái tóc cũng lay động theo, nói: “Chú còn hôn ngực Ngải Ngải… Cho nên không chịu nổi… Đã đủ ướt… Ừm… Đại côn ŧᏂịŧ của chú nhanh lên…”
Nếu anh lại không ra tay, thiếu nữ tham ăn sẽ áp đảo anh ngồi lên mất!
Kỷ Lăng Giang nâng một chân của cô khiêng lên vai, một tay đỡ lấy côn ŧᏂịŧ chọc cửa vào của thiếu nữ: “Được rồi được rồi, chú sẽ lập tức vào ngay, không để tiểu tao huyệt sốt ruột chờ đợi.” Biểu lộ ra hùng dũng, người anh em nhỏ còn như lợi kiếm.
Dâʍ ŧᏂủy̠ đủ nhiều, cắm vào hoa kính chật hẹp nương theo chất bôi trơn đẩy tới chỗ sâu, phụt một tiếng giống như hòn đá ném vào trong sông tạo ra một vùng bọt nước, bắn khắp nơi đều ướt.
“A…”
Người đàn ông phát ra tiếng thở dài an ủi, ôn nhu hương này là nơi anh tương tư thương nhớ đã lâu. Chỗ đó của cô vừa chật vừa nhỏ, bộ ngực thì to mềm, anh yêu tới mức không thể dừng tay, mọi thứ của cô đều có thể khiến anh đánh mất toàn bộ lý trí.
Anh cương cứng, cô mềm mại, thượng đế định ra mức độ ăn ý trên cơ thể hai người.
Trong lòng anh kích động, cô cũng không khá hơn chút nào.
“A a… Ừm… A a… A… Đã vào… A… Thật to… Ừm… Đại côn ŧᏂịŧ căng tới thực trướng… A… Ừm a…” Cuối cùng âm cuối cao vút, quyến rũ của nữ tính thản nhiên sinh thành.
Lâm Khả Ngải chỉ cảm thấy côn ŧᏂịŧ của người đàn ông như một cây gậy thô cứng đâm vào trong cơ thể mình, tiểu huyệt bên trong bị căng ra đến phát trướng khiến cô thở hổn hển. Nhưng kɧoáı ©ảʍ cũng ôm lấy cô, người đàn ông thoáng không khỏe nhẹ nhàng cắm vào rút ra bị tình triều bao phủ.
“A… A… Chú… Chú… A a… A… Thật thô… Đại côn ŧᏂịŧ… Ừm… A a… Chú... A… Muốn mạng… A… A a a… Chú… A… Ừm… A…”
“A… Ai da… Tiểu nộn huyệt bị thao… A a a… Hỏng rồi hỏng rồi… A ừm a a… Chú nhẹ chút nhẹ chút… A a… A… Ừm a…” Thiếu nữ có gương mặt hồn nhiên mở miệng nói lời dâʍ đãиɠ cầu xin người đàn ông nhẹ một chút.
Kỷ Lăng Giang nâng hai chân cô treo lên cánh tay, mạnh mẽ cắm vào rút ra, bàn tay dâʍ tà sờ tới sờ lui trên đùi cô: “Nhẹ chút sao có thể khiến bé dâʍ sướng? Không phải muốn cho chú thao cháu rất lâu sao? Chỉ như vậy đã không chịu nổi ư?”