“Cục cưng cháu xem, tiểu nộn huyệt cắn chú, thật lãng…”
Người đàn ông nhìn chằm chằm cửa huyệt cô nhìn hai người giao cấu, côn ŧᏂịŧ cứ cắm thẳng vào đảo loạn, lần nào cũng kéo theo dâʍ ɖị©ɧ ra ngoài. Trong căn phòng trống trải, âm thanh phụt phụt phá lệ rõ ràng.
Lâm Khả Ngải cúi đầu nhìn phía dưới, khác với trạng thái khi mình tự an ủi, hiện giờ hoa huyệt mới càng giống đóa hoa bao lây gốc rễ của người đàn ông.
Cô nghiêng đầu ngượng ngùng xem tiếp.
“Ừm… Chú… Chú, hư… A a a… Còn làm mạnh hơn vừa rồi… A a... Thao Ngải Ngải đau… Người xấu… A ừm…”
“Chính là muốn thao lỏng nộn huyệt này của cháu!”
Tiểu huyệt ấm áp đã mài sạch lý trí của người đàn ông, tϊиɧ ŧяùиɠ cắn đứt dây cung cuối cùng, người đàn ông không quan tâm chi phối từ hạ thể của mình, trong lòng chỉ có một ý niệm, đó chính là - - thao lỏng cô! Khiến cô không thể đi quyến rũ người đàn ông khác.
Kỷ Lăng Giang xé rách tất chân của cô, nhưng chân nhỏ lộ ra, tất lưới đen mặc vào tương xứng với cái đùi trắng nõn, khiến bất cứ người đàn ông nào đều muốn xé rách.
“Sau này chỉ được phép mặc thành như vậy trước mặt chú, biết chưa? Mặc thành như thế là đàn ông đều muốn thao lỏng tao huyệt của cháu, không được quyến rũ đàn ông nghe chưa?”
Du͙© vọиɠ như biển rộng, khiến thiếu nữ căn bản không nói nên lời. Người đàn ông không nhận được câu trả lời, trong lòng dâng lên lửa giận, lửa giận biến thành lửa dục, bàn tay ôm lấy eo thiếu nữ, kéo mạnh eo để côn ŧᏂịŧ làm một trận.
“Tao hóa! Có nghe thấy không? Có nghe hay không? Không nghe lời chú sẽ thao chết cháu!”
Kỷ Lăng Giang vươn tay ra trước niết hoa hạch của cô, côn ŧᏂịŧ cứng như gậy sắt đâm vào tiểu huyệt của thiếu nữ. Thú tính nguyên thủy của người đàn ông được kích phát hoàn toàn theo bản năng, muốn khiến thiếu nữ thần phục.
Côn ŧᏂịŧ hung hãn tấn công nhanh hơn trước gấp đôi, Lâm Khả Ngải đau tới mức rên một tiếng: “A… Em sai rồi… A a… Chú nhẹ chút… Chậm một chút… A…”
Tiểu huyệt mới thích ứng với côn ŧᏂịŧ của người đàn ông, bá đạo cắm vào rút ra tạo ra mâu thuẫn kɧoáı ©ảʍ và đau đớn, thoải mái và khổ sở.
Người đàn ông không để ý cô kêu đau, đấu đá lung tung tới sâu trong mị huyệt. Hai tay không nặng không nhẹ đánh bốp bốp lên bộ ngực sưng to của thiếu nữ, sóng nhũ màu tuyết trắng đung đưa lay động.
“Tiểu tao hóa! Lặp lại lần nữa, chỉ cho phép mặc thành như vậy trước mặt chú có nghe thấy không?” Còn ai hiểu rõ cô hơn chú của mình? Bé dâʍ này chính là phải thô bạo mới có kɧoáı ©ảʍ.