Kỷ Lăng Giang quay đầu nhìn về phía Doãn Hành Tri: “Công ty chi nhánh tạm giao cho hai người, nhưng mà A Hằng quá tùy tính, cậu đốc xúc cậu ấy nhiều chút.”
Những lời này khiến Trần Hằng không vui, tức giận trừng mắt với Kỷ Lăng Giang một cái, vừa định nói gì đó, nhưng có Louise ở đây nên không có mặt mũi nói ra.
Doãn Hành Tri mặc áo sơmi màu trắng, quần tây thẳng tắp, điển hình cho tinh anh. Trên gương mặt anh ta hiện lên nụ cười ôn hòa, giọng điệu nghiêm túc lại không mất đi dịu dàng nói: “Vâng, ông chủ Kỷ.”
Kỷ Lăng Giang nhỏ giọng hỏi bên tai cô: “Thế nào cục cưng, còn đau không?”
Từ buổi chiều hôm qua ngủ đến tận tối mới tỉnh, sau khi tỉnh lại ôm thiếu nữ xinh đẹp vào trong lòng, trên người thiếu nữ bị đùa giỡn ra đều là dấu vết, ngoan ngoãn nằm trong lòng anh, tiểu nộn huyệt hàm chứa côn ŧᏂịŧ của anh co giật lại kẹp, anh không nhịn được lại muốn cô thêm hai lần. Sáng sớm hai người đều tỉnh lại, Lâm Khả Ngải dựa vào trên giường kêu đau, Kỷ Lăng Giang hoảng sợ, đi tới công ty lấy thuốc cao dự phòng, vừa rửa sạch vừa dỗ, bôi thuốc bận rộn buổi sáng thiếu chút nữa nhỡ chuyến.
Lâm Khả Ngải lắc đầu: “Bôi thuốc mỡ xong thì không đau nữa.” Hiện giờ cô chỉ cảm thấy thẹn thùng, cùng chồng ra ngoài phóng túng một ngày một đêm, còn thiếu chút nữa nhỡ chuyến bay khiến người ta ở đây đợi bọn họ, trong lòng rất áy náy.
Kỷ Lăng Giang khẽ cắn tai cô một cái nói: “Vậy đợi về nhà ông xã xoa eo cho em, cục cưng vất vả rồi.” Cũng may thành phố G cách thành phố A gần, không cần ngồi máy bay đường dài chịu mệt mỏi.
Sáng sớm hôm qua Louise phát hiện không thấy vợ chồng son, người cũng không liên lạc được, vội vàng gọi cho Trần Hằng, Trần Hằng nói thế này.
“Nếu là một người mất tích bác còn cần lo lắng một chút, hai người mất tích không cần lo lắng, nói không chừng đi đâu chơi, ha ha, chơi gì bác hiểu.”
Vẫn là quá mệt nhọc, Lâm Khả Ngải vừa lên máy bay là ngủ, giống y như con lợn nhỏ phấn hồng, ngủ rất say.
Kỷ Lăng Giang đắp chăn mỏng cho cô, để cô gối đầu lên bả vai rộng lớn của mình an tâm ngủ, thỉnh thoảng vén sợi tóc chọc đến mắt cô, sờ tóc cô, trong lòng tràn ngập tình yêu. Nhìn thấy con trai mình săn sóc tỉ mỉ đối với cô gái nhỏ bị bắt nạt thảm, nhưng thấy hai người ân ái như vây, tức giận do lo lắng sinh ra trong lòng Louise cũng tiêu hơn nửa.
Dù sao ai cũng từng trẻ tuổi, năm đó bà ấy và Kỷ Sanh còn quá mức hơn nhiều.