⬅ Trước Tiếp ➡
Giấc ngủ này của Lâm Khả Ngải ngủ thẳng tới nơi, phá lệ thơm ngọt, tỉnh dậy mới phát hiện mình vẫn luôn gối đầu lên vai chồng!
Cô vội vàng ngẩng đầu xoa bả vai cho Kỷ Lăng Giang, tự trách quan tâm hỏi: “Em ngủ rồi, có phải đè bả vai anh tê rần hay không?”
Louise trả lời câu hỏi này thay con trai: “Thằng bé vui.” Tên nhóc này không biết mình giống y như tên ngốc, nhìn người ta ngủ đều cười, mặt mày dịu dàng giống con trai giả.
Đúng là không có tiền đồ.
Kỷ Lăng Giang nắm lấy tay cô, xoa một lát nói: “Ngoan, anh không sao, máy bay sắp hạ cánh.”
Đợi xuống máy bay Kỷ Lăng Giang không để ý tới phản đối của cô, trực tiếp ở sân bay bế cô lên cho vào trong xe, không để cô dùng chút lực nào.
Tới trong xe, Lâm Khả Ngải thấy sắc mặt Louise tốt hơn mới nói chuyện với bà ấy: “Mẹ, mẹ con nấu cơm rất ngon, tay nghề nấu cơm của con là học từ bà ấy.”
“Thật vậy sao? Vậy món sở trường của bà ấy là gì?” Nhắc tới ăn Louise lập tức có hứng thú.
“Có rất nhiều món, ví dụ như…”
Lâm Khả Ngải nói rất nhiều về Lâm Tuyết Nhân cho Louise nghe, hai người phụ nữ lải nhải không ngừng nói về một người phụ nữ khác.
Ô tô nhanh chóng lái tới Lâm gia, một người phụ nữ mặc váy dài, đôi tay để trước bụng, khí chất dịu dàng cao nhã đang đứng ở trước cửa.
Lâm Khả Ngải thấy bà ấy, vội vàng xuống xe xông tới trước mặt Lâm Tuyết Nhân ôm chặt bà ấy: “Mẹ mẹ! Con rất nhớ mẹ…”
Mẹ cô không dùng thiết bị khoa học kỹ thuật, muốn gọi video call đều không có biện pháp, khiến Lâm Khả Ngải đã lâu không gặp bà ấy.
Kỷ Lăng Giang theo sau gọi một tiếng mẹ, Lâm Tuyết Nhân cười gật đầu với anh.
Lâm Tuyết Nhân dịu dàng sờ đầu con gái nói: “Đói bụng chưa? Hôm nay mẹ làm bánh mà con thích ăn nhất.”
Lâm Khả Ngải hít sâu một hơi trên vai bà ấy, giữa hơi thở là mùi hoa chứa trong cửa hàng nở hoa hàng năm, cô cười ha ha: “Còn chưa đói.”
Lâm Khả Ngải nhanh chóng giới thiệu: “Vị này là mẹ của con, Lâm Tuyết Nhân, vị này là mẹ của Lăng Giang, Louise.”
“Bà thông gia…”
Lâm Tuyết Nhân quay đầu nhìn, một người phụ nữ tóc vàng thời thượng ở đối diện cười tủm tỉm chào hỏi bà ấy, bà ấy cũng đáp lại bằng nụ cười.
Louise cẩn thận đánh giá Lâm Tuyết Nhân, gương mặt bà ấy không có dáng vẻ già dặn, tóc cũng không rối loạn, khí chất dịu dàng, vô cùng đoan trang, quanh người tản ra mùi nước hoa nồng đậm. Louise không đọc nhiều thơ cổ lắm, nhưng bà ấy cảm thấy danh môn thục nữ hẳn là như vậy.
⬅ Trước Tiếp ➡