⬅ Trước Tiếp ➡
Thẩm Mặc Thần được ông chue Âu Tường, người đầu trọc, Lý mỹ nữ, Lâm mỹ nữ bao vây đi vào.
Thủy Miểu Miểu tiến vào cuối cùng, đứng ở vị trí cửa ra vào , cũng không quay đầu lại mà nhìn cửa thang máy.
Ánh mắt sâu thẳm của Thẩm Mặc Thần nhìn cô, trong mắt lóe lên ánh sáng, nhìn sự bài xích, co quắp của cô ở trong mắt, giật giật khóe miệng.
Thang máy mở. Quản lý Hoàng ra ngoài đầu tiên, cong lưng, nụ cười chân thành, ấn mở khóa.
Bời vì Thủy Miểu Miểu đứng ở cửa ra vào, cho nên bước ra thứ hai, đứng ở một bên thang máy.
Thẩm Mặc Thần giống như Quân Vương, nhanh chân rời khỏi, không có đi lên phía trước, mà chính là đứng ở trước mặt cô.
Thủy Miểu Miểu cúi đầu.
Anh không nói lời nào.
Thân ảnh cao lớn cũng đã để Thủy Miểu Miểu cảm thấy anh áp bách.
Thủy Miểu Miểu bị ép ngẩng đầu, đối đầu ý cười của anh, hỏi: "Thế nào?"
"Tiền mang đủ chưa?" Thẩm Mặc Thần hỏi.
Thủy Miểu Miểu dừng một chút, có cỗ hàn khí phát ra từ lưng, đến tâm trí, xuyên tim.
Không phải anh để cho cô trả tiền chứ.
Công ty không cho cô phí dụng mới cơm, xong một trận này, tối thiểu hơn vạn.
Thủy Miểu Miểu nuốt một ngụm nước bọt, trả lời: "Tôi chỉ mang theo 100."
"Mang theo 100?" Thẩm Mặc Thần cười khẽ một tiếng, có ý riêng nói: "Lá gan cô thật lớn."
Vậy biểu hiện cho tốt
Thủy Miểu Miểu liền biết đây là một trận Hồng Môn Yến, trong lòng trầm xuống.
Cô xong đời.
Thẩm Mặc Thần ưu nhã quay người.
Thủy Miểu Miểu nóng nảy cầm lấy cánh tay Thẩm Mặc Thần.
Thẩm Mặc Thần dừng lại, nhìn cánh tay tinh tế trắng nõn của cô đang cầm tay mình, tản mạn nhìn Thủy Miểu Miểu, hỏi: "Thế nào?"
Thủy Miểu Miểu mím môi, ánh mắt óng ánh nhìn anh, nước chảy róc rách.
Người ta vì sinh tồn đều có thể chịu được nhục dưới háng.
Cô vì một vạn khom lưng thế sao?
Như Jesus nói, thích hợp xoay người, là vì về sau có cơm ăn.
Nghĩ tới đây
Thủy Miểu Miểu thả mềm ánh mắt, hạ giọng, nói ra: "Tôi thực sự hết tiền."
Lời nói này đi ra, chính cô đều không có ý thức được nhẹ nhàng, như là nước ngô mềm giọng, mơ hồ mang theo nũng nịu.
Thẩm Mặc Thần ý vị hiện lên nụ cười, trầm giọng nói: "Vậy biểu hiện cho tốt."
Nói xong, anh quay người, đi vào phòng khách.
Thủy Miểu Miểu suy sụp cụp lấy đầu, nâng quai hàm bất đắc dĩ bật hơi.
Biểu hiện tốt một chút?
Biểu hiện cái gì.
Cô có một loại cảm giác khóc không ra nước mắt.
Sớm biết, nên kiên quyết, khẳng định, nhất định cự tuyệt bữa tiệc lần này, miễn cho rơi vào tên đã trên dây, mặc người chém giết.
Thủy Miểu Miểu là người cuối cùng tiến vào phòng bao.
Thẩm Mặc Thần ngồi ở vị trí chủ vị.
Bên tay trái là ông chủ Âu Tường. Bên cạnh ông chủ là Trương mỹ nữ. Bên cạnh trương mỹ nữ là ông đầu trọc. Bên cạnh ông đầu trọc là một chỗ trống, sau khi mang thức ăn lên, là của Lý mỹ nữ, trợ lý Thẩm Mặc Thần, bên cạnh trống hai vị trí.
Thủy Miểu Miểu kiên trì đi vào, lúc đầu muốn ngồi bên cạnh trợ lý Thẩm Mặc Thần, nhìn không có áp lực.
Thế nhưng, cô đối diện ánh mắt u sâu của Thẩm Mặc Thần.
Anh nhếch miệng lên giống như cười mà không phải cười, thong dong bình tĩnh, có loại duy ngã độc tôn, để cho người ta không thể không thần phục.
Thủy Miểu Miểu nhớ tới anh nói câu kia, biểu hiện tốt một chút.
Cô tê cả da đầu, chỉ có thể thức thời ngồi ở bên cạnh anh.
⬅ Trước Tiếp ➡