Thẩm Mặc Thần hiện lên nụ cười, nhìn coi như hài lòng vấn đề này của cô, tự mình cầm rượu vang đỏ, thân thể hơi nghiêng, rót cho cô một ly.
Anh cách cô rất gần.
Cô có thể nhìn thấy góc 45 độ hoàn mỹ trên gương mặt anh.
Anh giống như không hút thuốc lá, cho nên trên người có loại hơi thở mát lạnh với ánh nắng rơi trên đồng cỏ phát ra.
Xương ngón tay nắm bình rượu rõ ràng, ưu nhã như hành ngọc.
Thủy Miểu Miểu lại không khỏi nhớ tới đêm đó.
Người đàn ông kia cũng có một đôi tay để cho người ta như si như cuồng, được anh dẫn dụ leo lên đỉnh phong.
Thủy Miểu Miểu đỏ mặt.
"Đang suy nghĩ gì đấy?" Thẩm Mặc Thần liếc xéo cô hỏi.
Thủy Miểu Miểu hắng giọng một cái, cũng không thể nói, tôi đang nhớ công hiệu đặc biệt của ngón tay anh.
Cô đối với ánh mắt như X-Quang của anh, miệng đắng lưỡi khô, bưng rượu lên, uống một hớp, an ủi một chút, nói ra: "Không có suy nghĩ gì."
"A." Thẩm Mặc Thần khẽ cười một tiếng, tay phải khoác lên thành ghế của cô, thân thể gần sát cô.
Thủy Miểu Miểu cảm thấy hơi thở của anh quá gần, giống như thu nạp cô vào trong, đặc biệt co quắp, xê dịch cái mông, thân thể gần phía trước một chút.
Nhưng, vẫn cảm giác được khí thế mạnh mẽ của Thẩm Mặc Thần, khí thế nắm trong tay toàn bộ bữa tiệc.
Ông chủ nói chuyện trước, nụ cười chân thành nâng ly với Thẩm Mặc Thần: "Thẩm Tổng, ly này tôi kính anh, cảm ơn anh trong lúc cấp bách hãnh diện tới dùng cơm."
"Khách khí." Thẩm Mặc Thần nói đơn giản hai chữ, ưu nhã nâng ly, uống một ngụm nhỏ.
Loại không thích hợp với cô
Rượu vang đỏ đi vào miệng anh, hầu kết nhấp nhô.
Trên môi dính rượu vang đỏ, ẩm ướt như nước.
Trên tay, nhẹ nhàng lắc lắc ly rượu đỏ.
Người đàn ông này, trong lúc phất tay hiển thị rõ cao quý, có loại mê hoặc.
Thủy Miểu Miểu nhìn hai mỹ nữ khác đều nhìn ngây dại.
Người đàn ông này, quả thực là yêu nghiệt.
"Nhìn cái gì?" Thẩm Mặc Thần hỏi cô.
Thủy Miểu Miểu không có chú ý, chính mình cũng như mỹ nữ khác nhìn ngây dại.
Vấn đề là, cô nhìn, đồng thời bị anh bắt hết.
Thủy Miểu Miểu nuốt ngụm nước miếng, rủ đôi mắt xuống, nhíu mày, lúng túng trả lời: "Tôi nhìn cái gì, anh không biết sao?"
Thẩm Mặc Thần nhếch miệng, nhìn sự co quắp và thẹn thùng của cô vào trong mắt, cũng không có làm khó, gắp cho cô một miếng củ cảu, dặn dò nói: "Đừng chỉ cố uống rượu, dùng bữa."
Thủy Miểu Miểu: ". . ."
Tổng giám đốc, có thể gắp thịt cho cô không?
Cô không thích ăn củ cải.
Thủy Miểu Miểu im lặng, nghe quản lý Hoàng ở đối diện ái muội nói: "Thẩm Tổng là một người đàn ông rất có nội hàm, gắp củ cải so với trực tiếp gắ thịt càng tốt hơn."
Thủy Miểu Miểu không có hiểu ý quản lý Hoàng, luôn cảm thấy giống như rất có thâm ý.
Cô nhìn về phía Thẩm Mặc Thần.
Thẩm Mặc Thần hơi cong khóe miệng, giống như là nghe hiểu, nâng ly ra hiệu quản lý Hoàng.
Quản lý Hoàng lập tức cung kính bưng ly rượu lên, uống cạn ly rượu.
Thủy Miểu Miểu cảm thấy đề tài đặc giữa mấy người đàn ông đặc biệt kỳ lạ, lại không dám ăn củ cải Thẩm Mặc Thần gắp cho cô, chính mình buồn bực, gắp một miếng thịt gà, cắn một miếng.
"Ha ha ha, Thủy tiểu thư thật đúng là phối hợp, cái ly này tôi kính cô." Người đàn ông đầu trọc nói ra, bưng ly rượu lên.
Thủy Miểu Miểu không hiểu ra sao, cô phối hợp cái gì.
Chẳng qua người đầu trọc là lãnh đạo của quản lý Hoàng, cũng là khách hàng của cô, Thủy Miểu Miểu không dám thất lễ, lập tức cầm ly rượu lên, thấy bên trong không có rượu, cười khan nói: "Hẳn là tôi mời ông."
Nói xong, cô lấy bình rượu vang đỏ, vừa nắm bình rượu vang đỏ trên tay, liền bị Thẩm Mặc Thần nắm lấy.
Bàn tay của anh bao vây lấy bàn tay nhỏ của cô.
Mu bàn tay của cô có thể cảm giác được nhiệt độ nóng rực trong lòng bàn tay anh .
"Con gái, không thích hợp nắm bình rượu, để tôi." Thẩm Mặc Thần ưu nhã nói.