⬅ Trước Tiếp ➡
“Có cả phụ nữ nữa?” Nam Cung Diệp thu hồi tầm mắt, hỏi thẳng.
Giám đốc nhà hàng gật đầu, cười nói, “Là cô hai của tập đoàn Hải Thụy.”
Mắt Bánh Bao Nhỏ chợt lóe.
Quá tuyệt vời, người quen, tất cả đều là người quen!!
Cha ruột để mắt cô em vợ?
Ừm, vậy là có trò vui rồi, cậu còn đang lo không có ai để chơi đây. Bình thường, ở trước mặt Diệp Thần Kinh, cậu chỉ có thể chịu áp chế, hiện giờ, khó khăn lắm cậu mới được thả ra, vậy nên phải “chơi” sao cho đáng mới được.
Nam Cung Dương hiểu ý của giám đốc nhà hàng, rũ mắt nhìn Bánh Bao Nhỏ đang ôm chặt lấy người mình như một con bạch tuộc, nói, “Nếu không, chúng ta đổi chỗ khác?”
Đổi chỗ khác?
Đổi cái gì mà đổi.
Cậu bé lắc đầu, vươn tay chỉ tầng hai, nói, “Chúng ta ăn cùng họ đi, nhiều người mới náo nhiệt.”
Không đợi Nam Cung Dương mở miệng cự tuyệt, Bánh Bao Nhỏ lại ghé sát tai anh ta, bổ sung, “Cha Dương, con biết cha đang theo đuổi mẹ con. Thực ra thì con cũng rất thích cha, nếu không thì con đã không gọi cha là cha rồi, đúng không? Người ngồi trong phòng kia là anh hai của cha, tục ngữ nói, anh trai như cha nên trước khi đưa mẹ con đi gặp cha mẹ của cha thì có phải cha nên đưa mẹ con đi gặp anh trai của cha không?”
Nam Cung Dương híp mắt nhìn cậu bé, ngay sau đó lại cong môi cười, khẽ nhéo mũi cậu, “Nhỏ mà lanh, muốn đi quấy rối cứ việc nói thẳng, còn phải tìm cớ này cớ kia.”
Nhưng mà, nói đi rồi lại nói lại, kỳ thật anh ta cũng không thích cô hai nhà họ Diệp lắm, vừa thấy đã biết là loại người luôn làm ra vẻ dịu dàng nhưng thực chất chẳng ra sao.
Hai người hiểu lòng nhau.
“Đợi chút nữa cô gái kia đi toilet xong, anh đưa cô ấy đến phòng ăn của anh hai tôi.”
Cha ruột con còn không có thì lấy đâu ra dì ạ? “Ồ, cậu hai, kia không phải em trai anh, cậu ba sao? Sao anh ấy lại ở cùng với chị gái tôi vậy?”
Chẳng lẽ…
Nghĩ đến khả năng nào đó, Diệp Thiên Nhan có chút ngồi không yên.
Hơn nữa, một lớn một nhỏ kia còn rất giống nhau.
Nam Cung Diệp như đang suy tư gì nhìn hai người một lớn một nhỏ dưới lầu, chân mày nhíu lại.
Có loại đáp án không cần chờ công bố, chỉ cần nhìn là đã hiểu ngay vì quá rõ ràng.
Chỉ chốc lát sau, cửa phòng ăn bị người đẩy ra, Nam Cung Dương ôm Bánh Bao Nhỏ đi vào!
“Anh hai, trùng hợp quá, ở chỗ này cũng gặp được anh.”
Nam Cung Diệp lạnh lùng liếc anh ta một cái, ánh mắt hạ xuống, dừng lại trên người Bánh Bao Nhỏ trong lòng anh ta, trầm giọng hỏi, “Của em?”
“Dạ? Ý anh là sao?”
Trong lúc nhất thời, Nam Cung Dương không phản ứng kịp.
Nam Cung Diệp vươn tay chỉ Diệp Bình An, không kiên nhẫn mà nói, “Thằng bé này rất giống em, là con của em à?”
Diệp Bình An buồn bực không thôi, mẹ kiếp, cậu giống cha hơn nhiều, sao cha không nói cậu là con cha chứ?
Nam Cung Dương bừng tỉnh, không biết mở miệng như thế nào, Diệp Bình An được anh bế lại cười nói, “Cha Tiểu Dương, chú ấy hỏi cha đấy!”
Nam Cung Dương duỗi tay vỗ vỗ đầu cậu bé, cười nói, “Con đã gọi cha là cha, còn có thể không phải là con của cha sao?”
Ha ha ha…
Diệp Bình An muốn cười to ba tiếng, nhìn hai người họ xem, một chú một cháu mà phối hợp quá ăn ý.
Lúc Diệp Thiên Lạc được giám đốc nhà hàng đưa tới phòng ăn thì cô có xúc động muốn chạy trối chết.
Nhóm bốn người trước mặt này thật sự là quá mức quỷ dị.
Nhưng, hiện thực lại tàn khốc lắm.
“Thiên Lạc, cô lại đây.”
Nam Cung Dương lơ đãng mở miệng, thành công ngăn lại ý định lặng lẽ rời khỏi của cô.
Khụ khụ… Thực ra là vì cậu bé đã ghé tai anh ta thì thầm, “Cha Tiểu Dương, mẹ con định chạy kìa.”
Lời nhắc nhở có ý tốt này của Bánh Bao Nhỏ đã thành công bán đứng mẹ cậu.
Diệp Thiên Lạc nghiến răng, trừng mắt nhìn cậu nhóc đang cười như hoa đang run rẩy trong bão kia, bước chân về phía trước, cười như không cười, nói, “Ha ha ha, ha ha ha. Chào tổng giám đốc, chào phu nhân tổng giám đốc!”
Phu nhân tổng giám đốc?
Xưng hô kiểu quỷ gì vậy?
Diệp Bình An cũng muốn hộc máu!
Mẹ kiếp, người phụ nữ này có thể đáng tin cậy hơn được không….
⬅ Trước Tiếp ➡