Nam Cung Diệp nhíu mày, trầm mặc không nói.
Diệp Thiên Nhan đứng lên, mỉm cười chào hỏi, “Chị cả, có mấy năm không gặp mà chị trở nên xa cách thế?”
Diệp Thiên Lạc chẳng buồn ngước mắt, lạnh lùng nói, “Bình An, con có dì sao?”
Khụ khụ…
Sao lại kéo cậu vào?
Cậu còn tính ngồi xem kịch hay mà. Đúng vậy, xem chị em gái ngày xưa, à không, hẳn là hai kẻ thù của nhau cấu xé lẫn nhau như thế nào…
“Diệp Bình An, tiền mạng trong nhà …”
“Báo cáo trưởng quan, cha ruột con còn không có thì lấy đâu ra dì ạ?”
Nhưng mà, bây giờ, cả cha và dì đều ở đây, quân số còn ngang bằng nữa.
“Khụ khụ khụ…”
Diệp Thiên Lạc suýt nữa bị sặc chết.
Thằng nhóc này nói mấy lời vớ vẩn gì vậy?
Nam Cung Dương nén cười, tò mò hỏi, “Bình An, là ai nói với con là nếu con không có cha ruột thì cũng sẽ không có dì hả?”
Tư duy của cậu nhóc vượt xa người thường, vừa mở miệng là khốc tức chết người ta sẽ không dừng lại, “Cha ruột và dì đều trốn chạy rồi nên tất nhiên là không có. Chẳng phải trong tiểu thuyết đều như vậy sao ạ? Anh rể thông đồng với cô em vợ, hại chết nữ chính, rồi nữ chính trọng sinh, sau đó vả mặt này kia…”
“Bốp!”
Một cái tát bay tới, đập vào gáy cậu, thành công chặn lại mấy lời linh tinh của cậu.
Đồ ngốc, quả thực quá hoàn mỹ! Diệp Thiên Lạc hít sâu một hơi, thực sự ước gì có thể đánh tên nhóc này bay vào tường.
Kiếp trước cô tạo nghiệt gì mà đời này phải mang theo tên ác ma khó bảo này chứ?
Diệp Thiên Lạc cũng bất chấp tất cả, ngẫm nghĩ một lát, cô nghiến răng nghiến lợi nói, “Dì của con thực sự đã bỏ chạy cùng cha con, cho nên mới bỏ lại cô nhi quả phụ chúng ta. May mắn mẹ của con đây có ý chí kiên định, không tự sát, nếu không thì sao có thể sinh ra tai họa nghìn năm như con chứ?”
Phù…
Người luôn nhã nhặn ôn hòa như Nam Cung Dương nay cũng không nhịn được mà phải bật cười.
Không biết cha ruột của Bình An là ai, người này vớ được cặp mẹ con cực phẩm này cũng coi như là may mắn vậy.
Diệp Bình An không dám làm càn quá mức, cậu nắm chặt ống tay áo của Nam Cung Dương mới khó khăn lắm mà ngừng được tràng cười sắp trào ra khỏi cổ họng.
Mẹ giỏi thật đấy.
Cuối cùng thì cậu cũng biết được tài lật ngược trắng đen này của mình được di truyền từ ai.
Sắc mặt Diệp Thiên Nhan biến đổi, nhưng, đứng trước mắt Nam Cung Diệp và Nam Cung Dương, cô ta lại không thể làm gì, đã thế còn phải duy trì nụ cười duyên dáng, tao nhã nữa.
Chẳng phải hai mẹ con nhà này đang chỉ cây dâu mà mắng cây hòe sao?
Trước mặt Nam Cung Diệp mà hạ thấp cô ta.
Diệp Thiên Lạc, không ngờ chị cũng trở nên nông cạn như vậy!
Oh yeah…
Thắng rồi…
Cắt…
Tại góc độ mà mọi người không nhìn thấy, Diệp Bình An ra hiệu bằng tay với Diệp Thiên Lạc, ý bảo: Đồ… ngốc!
Khụ khụ!
Quả thực quá hoàn mỹ!!
Cặp môi mỏng của Nam Cung Diệp khẽ cong, để lộ nụ cười tà tứ. Ánh mắt nhìn Diệp Bình An càng thêm thâm thúy.
Hừm, tên nhóc này thật sự rất thú vị.
Người phụ nữ kia thì càng thú vị hơn!
Chẳng qua, nghĩ đến kết quả xét nghiệm AND kia, đáy mắt anh để lộ tia cảm xúc phức tạp.
Theo lời Từ Trạch đã nói, A Dũng tự lấy mẫu tóc của thằng bé này, Tô Cảnh tự làm xét nghiệm DNA, nếu trên báo cáo cho thấy hai người họ không có quan hệ cha con thì thực sự là không có.
Nhưng…
Nếu nhà họ Diệp có hai người con gái thì thực ra anh có thể suy xét việc liên hôn với Diệp thị.
“Cha Tiểu Dương, có ăn cơm không ạ? Nếu không ăn thì con ra đường tìm đại quán mì nào đó đây. Để trẻ con chịu đói quả thực là hành vi vô nhân tính, đáng bị khiển trách đấy ạ.”
Diệp Thiên Lạc vô cùng tán đồng, túm lấy cổ áo của Bánh Bao Nhỏ, kéo cậu bé khỏi lòng Nam Cung Dương. Cô không muốn cô và ác ma nhỏ này phá hỏng hứng thú tán gái của tổng giám đốc.