⬅ Trước Tiếp ➡
“Bởi vì ông ta không muốn dựa vào phụ nữ mà phất lên, ông ta coi trọng thể diện và tôn nghiêm hơn bất cứ thứ gì. Đương nhiên ông ta không có bản lĩnh, chỉ có thể dựa vào phụ nữ.” Mạc Quân châm biếm nói.
Hách Yến Sâm và những người khác lập tức hiểu ý cô.
Năm đó Mạc Chính Cương dựa vào vợ cũ mà lên như diều gặp gió, nhưng dù vợ chết rồi, tất cả những thứ của nhà họ Mạc chỉ có thể là của Mạc Quân.
Vì để có mọi thứ cũng như bớt đi một mối đe dọa, ông ta đã tráo đổi thân phận của Mạc Quân và Mạc Tâm Vũ. Như vậy Mạc Quân sẽ không trở thành mối uy hiếp của ông ta, sau khi trưởng thành cũng sẽ không lấy đi mọi thứ mà vợ cũ để lại.
Tất nhiên Mạc Tâm Vũ sẽ phối hợp cùng ông ta, thuận theo ông ta. Như vậy ông ta sẽ có tất cả mọi thứ.
Càng đáng khinh hơn là khi biết Mạc Quân có thiên phú về chế tạo thuốc, ông ta còn dùng thân phận con gái riêng để ép cô giúp ông ta kiếm tiền…
Nói một cách dễ hiểu, Mạc Chính Quân là một tên tiể nhân tư lợi ích kỉ, vô cùng đáng khinh!
Ông ta có thể vì lợi ích mà tính kế cả con gái của mình.
Hách Yến Sâm thực sự không ngờ rằng sự thật lại như thế này.
Chẳng trách anh cho người điều tra Mạc Quân nhưng dường như chẳng điều tra đuộc gì.
Ngay từ đầu, Mạc Chính Cương đã không có ý định để người ngoài biết đến sự tồn tại của cô. Nếu không phải sợ bí mật bị bại lộ, sao ông ta có thể giấu Mạc Quân kín như vậy.
Kể cả cô có là con gái ngoài giá thú, cô cũng không nên bị đối xử như thế này.
Bởi vậy chỉ có thể bởi sự tồn tại của cô đe dọa đến đến lợi ích của Mạc Chính Cương.
“Bọn họ biết chuyện cô đã biết sự thật chưa?” Hách Yên Sâm trầm giọng hỏi.
Không hiểu sao anh lại có chút lo lắng cô sẽ gặp nguy hiểm.
“Không biết. Tôi phải lấy lại mọi thứ thuộc về tôi, sau đó vạch trần bọn họ. Trước đó, tôi sẽ diễn cũng bọn họ.” Mạc Quân nói thẳng, cũng không ngại nói ra kế hoạch của mình trước mặt bọn họ.
Ánh mắt Hách Yến Sâm lóe lên: “Cô định tự mình lấy lại mọi thứ sao?”
“Đúng, vì việc phát triển sản phẩm của nhà họ Mạc không thể thiếu tôi.”
Hãy nhìn vào đôi mắt chân thành của tôi
Mạc Quân rất tự tin trả lời.
Ánh mắt Hách Yến Sâm lại lần nữa lóe lên.
Anh thật sự muốn nói với cô tự tin là chuyện tốt, nhưng cũng đừng đánh giá thấp sự nham hiểm của lòng người.
Nhưng cô như thế lại lại thuần khiết và đơn giản biết bao.
Hách Yến Sâm không khỏi thương xót cho cô: “Tuy cô có năng lực, nhưng nhà họ Mạc có thế lực. Tôi nghĩ cha cô có rất nhiều cách để uy hiếp cô làm việc cho ông ta, hơn nữa còn không từ thủ đoạn.”
Tất nhiên Mạc Quân rất rõ điểm này.
Vì để đe dọa cô, Mạc Chính Cương sớm đã không từ thủ đoạn rồi.
“Tôi hiểu, bởi vậy tôi chưa hề vạch trần mọi thứ, chỉ đưa ra một số yêu cầu mà ông ta có thể làm. Hơn nữa bây giờ bọn họ cần tôi, trong tình hình này sẽ không để sự việc đi quá xa.”
Hách Yến Sâm liếc cô một cái rồi do dự nói: “Nếu tôi muốn một người nghe lời, tôi sẽ dùng nhiều biện pháp và thủ đoạn chứ không cần chút nhượng bộ nào.”
Mạc Quân liền cười: “Anh muốn nói cha tôi sẽ không có khả năng nhượng bộ mà sẽ lợi dụng thủ đoạn đến cùng để uy hiếp tôi?”
“Không loại trừ khả năng này.”
Bạch Lãng cũng nhắc nhở cô: “Cô Mạc, chuyện này rất có thể.”
“Cô Mạc, khi một người đàn ông trở nên độc ác, nó sẽ vượt qua tưởng tượng của cô.” Thương Thạch cũng tốt bụng nhắc nhở cô.
Đột nhiên Mạc Quân cảm thấy ấm áp trong lòng.
Bọn họ vốn đề phòng cô, những vẫn tốt bụng nhắc nhở cô. Quả nhiên đều là những người đáng tin cậy.
“Tôi biết. Ông ta vốn không xem tôi như con gái, tôi cũng không coi ông ta là cha. Bởi vậy tôi cũng không ngây thơ mà cho rằng ông ta vẫn còn chút tình cha con với tôi đâu. Hơn nữa tôi cũng không dám bất cẩn một phút nào.” Mạc Quân nghiêm túc nói.
Biết cô có suy nghĩ như vậy, Hách Yên Sâm thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Anh sợ cô sẽ ngốc mà có chút ảo tưởng, đến khi đó xem chừng kết cục còn bi thảm hơn.
“Cho dù cô đề phòng như thế nào cũng không phải đối thủ của bọn họ.” Hách Yến Sâm chỉ ra trọng điểm.
Mạc Quân gật đầu, sau đó ngượng ngùng nở nụ cười: “Cho nên sau khi tôi và bọn họ lật bài ngửa, tôi liền đến trốn ở đây. Thật sự cảm kích việc mọi người đồng ý cho tôi ở lại.”
Bạch Lãng chết lặng.
Mẹ kiếp, người phụ nữ này thực sự rất thẳng thắn.
Thương Thạch đột nhiên cảm thấy  uất hân: “Không phải cô mến mộ cậu chủ nhà ta nên mới đến đây nhờ cậy sao?”
Sao lại biến thánh đến tránh nạn rồi?
Lẽ nào lời nói muốn gả cho cậu chủ nhà anh ta, nói gì mà cả đời không thay lòng đổi dạ đều là gải sao?
Hách Yến Sâm cũng hoài nghi tương tự.
Chẳng lẽ đều là giả sao?
Mọi thứ chỉ là cái cớ để cô trốn tránh nhà họ Mạc?
Ngay lập tức, vẻ mặt của Hạo Yến Sâm trở nên ảm đạm vài phần.
“Tất nhiên là vì chuyện đó rồi! Chạy trốn nhà họ Mạc chỉ là tiện thể, quan trọng là mọi người nghĩ như thế kia!” Mạc Quân vô cùng chân thành nhìn Hách Yến Sâm.
Đôi mắt to trong veo như muốn nói: Xin hãy nhìn vào mắt tôi, tôi chưa bao giờ nói dối.
Hách Yến Sâm nhìn chằm chằm vào đôi mắt trong sáng của cô  trong hai giây, bỗng trở nên cáu kỉnh không thể giải thích được.
Mẹ kiếp, rốt cuộc anh bị sao thế này? Cho dù bây giờ người phụ nữ này nói gì anh cũng không cách nào dùng lí trí phán đoán chính xác được.
Cảm giác lời cô nói luôn là thật.
Nếu như không phải cô quá giỏi ngụy trang, vậy thì thật sự quá đơn giản.
⬅ Trước Tiếp ➡