⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng trên đời này có người đơn giản đến mức khiến người ta không thể nhìn thấu sao?
“Thật mà, anh nhất định phải tin tôi. Tôi hoàn toàn không có ý đồ xấu với anh, hơn nữa cũng sẽ không làm gì có lỗi với anh.” Mạc Quân lại nghiêm túc nói.
Giọng điệu của cô không hề có chút nịnh nọt lấy lòng, chỉ là rất vô tư.
Hách Yến Sâm càng không thể phân biệt được thật giả…
“Cậu chủ, anh đừng tin cô ấy! Trừ khi cô ấy nói ra sự thật tại sao cô ấy biết anh.” Thương Thạch đột nhiên cảnh giác nhắc nhở.
 
Chỉ nhận định một mình Hách Yến Sâm
Căn bản là cô không thể nói ra được chân tướng gì.
Cái loại chân tướng siêu việt lạ thường, ai mà tin?
“À, không nói được à?” Thương Thạch nhất thời có vài phần đắc ý, “Cô Mạc, muốn cậu chủ nhà tôi tin cô thì cô không thể che giấu bất cứ thứ gì!”
Thương Thạch cảm thấy, đây nhất định là một cơ hội tốt để ép cô nói ra sự thật.
“Anh muốn nghe sao?” Mạc Quân dùng một đôi mắt “Thực ra tôi rất không muốn nói” để nhìn Hách Yến Sâm.
Hách Yến Sâm: “…”
Cô có thể không cần nói nột đằng làm một nẻo như vậy được không?
“Nếu anh muốn nghe, tôi sẽ nói cho một mình anh nghe.” Mạc Quân đột nhiên hạ quyết tâm nói.
Bạch Lãng là người đầu tiên bất mãn, “Cô Mạc, mọi người cùng nghe cũng có thể mà.”
Thương Thạch thầm gật đầu.
Đúng, có bản lĩnh thì nói ra để mọi người cùng nghe.
“Không được, tôi chỉ nói với một mình anh ấy.” Thái độ của Mạc Quân rất kiên quyết.
Bạch Lãng buồn bực, “Chẳng lẽ có lý do mờ ám gì hay sao? Không có lý gì lại nói cho một mình anh ấy.”
“Chỉ có anh ấy có thể biết.” Thái độ của Mạc Quân vẫn kiên quyết, dáng vẻ đó của cô giống như chỉ nhận định một mình Hách Yến Sâm vậy.
Trong nháy mắt, thái độ đó của cô không hiểu sao đã lấy được cảm tình của Hách Yến Sâm.
Hóa ra chỉ có một mình anh mới có thể biết, xem ra cô không hề có bất kỳ ý đồ xấu nào.
Hách Yến Sâm liền đưa ra một kết luận không hề logic, rộng rãi phóng khoáng nói: “Tôi đây không thích ép buộc người khác, nếu cô không muốn nói vậy thì đừng nói, khi nào đồng ý nói thì tôi sẽ rửa tau lắng nghe.”

Bạch Lãng choáng váng, thiếu chút nữa ngã nhào xuống đất.
Mẹ nó, anh ta đang nghe gì vậy, vậy mà Hách Yến Sâm lại nói anh không thích ép buộc người khác.
Thế nào mà anh lại biến thành một thân sĩ dễ thương vậy?
Thương Thạch trong chớp mắt cũng hóa đá.
Cậu chủ à, tại sao cậu lại vì người phụ nữ này mà đánh vào mặt tôi vậy! Tôi quan trọng hay cô ta quan trọng!
Mạc Quân thì vô cùng vui mừng, cô vui vẻ nhìn chằm chằm vào Hách Yến Sâm, nói: “Cảm ơn anh đồng ý tin tưởng tôi, có cơ hội, tôi nhất định sẽ nói với anh, chỉ nói với một mình anh.”
Hách Yến Sâm nhàn nhạt nhếch môi: “Được, tôi sẽ chờ.”
“Vậy tôi có thể ở đây đúng không?” Mạc Quân vui mừng hỏi.
“Cô đã cứu Vân Long, đây chính là thù lao của cô.”
Cũng là nói, cô có thể ở đây!
Mạc Quân lúc này càng vui hơn, “Hách Yến Sâm, cảm ơn anh!” Cô nhịn không được mà nói ra tên của anh.
Hách Yến Sâm: “…”
Thương Thạch, Bạch Lãng: “…”
Lúc mà ba người đã hoàn hồn lại, Mạc Quân đã chạy về phòng rồi.
Thương Thạch lập tức bùng nổ, “Cậu chủ, vậy mà cậu lại tin tưởng cô ta, chúng ta còn chưa nói tên cậu ra, vậy mà cô ta lại biết được tên cậu!”
Bạch Lãng cười đến méo mặt, “Sâm à, người phụ nữ này không đơn giản đâu.”
Hách Yến Sâm lại cảm thấy bọn họ kỳ lạ, “Ngay cả tôi sống ở đâu thì cô ấy cũng biết, hơn nữa rõ ràng là biết tôi, vậy biết tên tôi thì có gì lạ?”
Không biết mới lạ đó.
Nhưng mà, vậy mà cô lại biết…
Hơn nữa một tiếng kêu Hách Yến Sâm đó lại làm anh thất thần.
Hách Yến Sâm có hơi ngẩn ngơ đứng lên, đi thẳng lên lầu.
Nhưng vừa mới đi tới chỗ cầu thanh, phía sau bỗng nhiên vang lên tiếng trêu chọc của Bạch Lãng, “Anh sẽ giúp cô ấy đối phó nhà họ Mạc chứ?”
“Tôi rảnh rồi vậy à?” Hách Yến Sâm không quay đầu mà trả lời, sau đó đi lên lầu.
Đi đến phòng sách, anh đóng cửa lại, sau đó nhấn một dãy số.
“Là tôi, liên quan đến tài liệu dược mỹ phẩm của Mạc thị, điều tra toàn bộ cho tôi…”
Suy nghĩ của Hách Yến Sâm
Mạc thị, thực ra tiền thân là Vân thị.
Vợ trước của Mạc Chính Cương - Vân Tương là một người phụ nữ tài giỏi có năng lực, bà ấy không những am hiểu về chế thuốc, còn có người đứng đầu trong kinh doanh.
⬅ Trước Tiếp ➡