Mấy ngày nay, lục phủ ngũ tạng của anh ta và Thương Thạch đã bị đống nôn mửa của Vân Long làm nhiễm độc, cho nên đột nhiên ngửi thấy mùi thơm này, bọn họ cảm thấy linh hồn dường như được gột rửa vậy.
Cảm giác tuyệt vời đó, quả thực sảng khoái.
“Cô Mạc, cô xịt nước hoa gì vậy?” Thương Thạch cũng nghi ngờ hỏi.
Trong mắt đàn ông, ngửi thấy mùi hương gì cũng cho là nước hoa.
“Không phải nước hoa, là một loại tinh dầu mà tôi đã làm, rất thơm đúng không?” Mạc Quân mỉm cười hỏi.
“Thơm, cô làm tinh dầu gì vậy? Mùi này quá thơm luôn.” Bạch Lãng rất mong chờ hỏi.
Mạc Quân cũng không giấu giếm, nói thẳng: “Thực ra đây là tinh dầu để tắm, lúc tắm thì dùng cái này, chẳng những làm mềm da mà còn có thể khử mùi, nhưng tôi chỉ làm có một chút, à, chính là cái này.”
Mạc Quân vươn tay lấy ra một cái bình thủy tinh nhỏ.
Bên trong chứa một ít chất lỏng màu vàng nhạt, hơn nửa chiếc bình vẫn còn đang phun sương.
Bạch Lãng tò mò cầm qua, nhất thời vui mừng hỏi, “Cô nói thứ này có thể khử mùi?”
“Uhm.” Mạc Quân gật đầu.
“Tôi có thể dùng một lát không?” Bạch Lãng lại chờ mong hỏi.
Mạc Quân lại gật đầu, “Đương nhiên có thể…”
Cô vừa nói xong, Bạch Lãng liền gấp gáp lấy cái bình phun lên khắp nơi trên người mình, nhìn thấy anh ta phun tinh dầu quý hiếm như vậy như nước hoa, Mạc Quân có chút sốt ruột, “Này, đây không phải nước hoa…”
“Oa, mùi lạ trên người tôi dường như khong còn nữa rồi. Thạch Đầu, cậu ngửi xem, bây giờ tôi rất thơm phải không?” Bạch Lãng ngửi hai cánh tay, còn vui vẻ kêu Thương Thạch cũng ngửi.
Sau khi Thương Thạch ngửi, phát hiện trên người anh ta quả nhiên có mùi thơm thoang thoảng khiến người ta sảng khoái tinh thần, vốn đã không còn mùi ói mửa kia nữa rồi.
Thương Thạch trên người cũng có mùi lạ lập tức kích động, “Cho tôi phun với!”
“Được.” Bạch Lãng rộng rãi giúp anh ta phun, lại không nghĩ, hết rồi.
Hoàn toàn không còn một chút nào!
Thương Thạch: Tại sao lần nào người gặp xui xẻo cũng là tôi?
Dẫn người của anh đi
Khó khăn lắm cô mới làm ra được một chút thành phẩm như vậy, còn có ích nữa, vậy mà lại hết rồi.
Nhìn thấy vẻ mặt ai oán của hai người, Bạch Lãng ho khan một lúc, có chút chột dạ giải thích, “Tôi mới phun có vài cái, không ngờ lại hết rồi. Nhưng mà không sao, coi như cho khách trải nghiệm đi, cho khách trải nghiệm.”
“Nhưng tôi chỉ là ra có một ít…” Mạc Quân bất đắc dĩ nhìn chằm chằm anh ta.
“Không sao, làm thêm một chút là được mà. Lần sau nhớ làm nhiều hơn đó.” Bạch Lãng ăn không nói có an ủi cô.
Nhưng sắc mặt của Mạc Quân không hề tốt hơn.
“…” Bạch Lãng, “Sao, có gì không đúng hả?”
Anh ta cảm thấy lời nói của mình không hề có vấn đề gì.
Mạc Quân đành phải giải thích: “Tôi dùng nguyên liệu còn thừa khi làm nước thuốc cho Vân Long để chế thành tinh dầu, hơn nữa nguyên liệu của thứ này rất khó tìm, bây giờ nguyên liệu đã dùng hết rồi, mà tôi không có tiền…”
Cũng là nói, cô không có tiền muốn nguyên liệu, cũng không có cách nào làm ra được nữa.
Hóa ra là nguyên nhân này.
Bạch Lãng cười, nét mặt giống như “chỉ là chuyện nhỏ”, “Không phải vấn đề chỉ là tiền thôi sao, cô Mạc, cô cần bao nhiêu, thẻ này đủ không?”
Nói xong, Bạch Lãng phóng khoáng rút ra một tấm thẻ đen.
Thương Thạch kinh ngạc.
Tấm thẻ này sao thấy quen quen…
Mạc Quân cũng không nghĩ tới, vậy mà anh ta lại lấy ra tấm thẻ đen quý giá.
Trong chớp mắt cô vui mừng nói: “Đủ, đủ rồi! Tôi không biết sẽ dùng bao nhiêu tiền, coi như là tôi mượn, sau này tôi sẽ trả lại anh.”
“Không cần, muốn dùng bao nhiêu thì dùng, đến lúc đó cô nhớ đưa cho tôi thêm vài bình là được.” Bạch Lãng cười, nói một cách phóng khoáng thân sĩ.
“Được, không thành vấn đề!” Mạc Quân sảng khoái đáp ứng, cô cũng không làm kiêu, trực tiếp chấp nhận sự giúp đỡ của anh ta.
Dù sao cô cũng không có tiền, cũng cần sự giúp đỡ của người khác.
Mà Bạch Lãng quyết định làm người tốt cho tới cùng, anh ta một lần nữa đề nghị, “Chi bằng tôi đưa cô đi mua nguyên liệu? Vừa lúc tôi cũng định ra ngoài đi dạo.”
“Thật sao? Anh dẫn tôi đi?” Mạc Quân có phần mừng rỡ.
Bạch Lãng cười cười gật đầu, “Đương nhiên, thời tiết hôm nay không tệ, cũng thích hợp để ra ngoài hóng gió, cô nói xem có đúng không?”
“Ừm, đúng, chính xác!” Mạc Quân đương nhiên gật đầu tán thành.
Cứ như vậy, hai người nhất trí, lập tức quyết định ra ngoài.
Rất nhanh, bên ngoài đã vang lên âm thanh khởi động xe.
Cùng lúc đó, Hách Yến Sâm từ trên lầu đi xuống, “Ai ra ngoài vậy?” An nghi hoặc hỏi.
“Cậu chủ.” Thương Thạch nhìn thấy anh, lập tức cung kính chào, sau đó mới giải thích, “Là Bạch Lãng, anh ta và cô Mạc cùng nhau ra ngoài.”
“Mạc Quân?” Hách Yến Sâm vô thức nhíu mày, “Bọn họ cùng nhau ra ngoài làm gì?”
“Cô Mạc muốn ra ngoài mua một chút đồ, cho nên Bạch Lãng định dẫn cô ấy đi.”
“Anh ta có ý tốt vậy sao?” Hách Yến Sâm lập tức cảm thấy có vấn đề, “Anh ta lái xe gì?”
Thương Thạch sửng sốt, lập tức chạy ra xem.
Rất nhanh anh ta đã chạy vào, “Không hay rồi, cậu chủ, Bạch Lãng lái chiếc xe mới mua của cậu đi rồi!”
Mấy ngày trước Hách Yến Sâm mới mua một chiếc Bugatti Veyron.