Chỉ đánh tiếc là, sau khi gả cho Mạc Chính Cương, tuổi còn trẻ nhưng bà ấy lại chết vì khó sinh.
Từ đó về sau, Vân thị rơi vào tay Mạc Chính Cương, đổi thành Mạc thị.
Nhưng Mạc Chính Cương lại không có năng lực gì, công ty trong tay ông ta càng ngày càng tụt dốc, nhưng mấy năm trước, Mạc thị lại một lần nữa hồi sinh.
Vì Mạc thị đã sản xuất ra một sản phẩm làm đẹp giá bình dân, là một mặt hàng dược mỹ phẩm rất có hiệu quả, rất được yêu thích bởi những phụ nữ có tầm ảnh hưởng lớn.
Có lẽ chính lúc đó, Mạc Quân đã bắt đầu phô bày thiên phú về chế dược của cô.
Hơn nữa từ đó về sau, mỗi năm Mạc thị đều sản sất ra sản phẩm mới, công ty càng ngày càng lớn.
Theo sự nổi tiếng của của Mạc thị, tiếng tăm của Mạc Tâm Vũ cũng trở nên lớn hơn.
Thậm chí, bây giờ cô ta đã kết hợp với doanh nghiệp hàng đầu thành phố B, đã đính hôn với Thái tử gia Sở Dật của tập đoàn Sở thị.
Nhìn thấy tập đoàn Sở thị, mắt Hách Yến Sâm trầm hơn một chút.
Sở thị này rất không đơn giản, không ai biết bọn họ làm giàu nhờ cái gì, nhưng tài lực của bọn họ rất hùng hậu.
Anh cũng đã có điều tra bọn họ nhưng không điều tra được gì.
Ngay cả anh cũng không điều tra được, có thể nghĩ cũng biết sau lưng Sở thị có bao nhiêu thần bí.
Gia tộc thần bí lại khổng lồ như vậy, sao lại làm thông gia với Mạc thị?
Phải biết rằng có rất nhiều phụ nữ ưu tú hơn Mạc Tâm Vũ, Sở thị có thể tìm một người phụ nữ có điều kiện tốt hơn để làm thông gia. Tuy Mạc thị cũng có thực lực, nhưng rõ ràng không cùng đẳng cấp với Sở thị.
Cho nên chuyện hôn nhân giữa bọn họ cũng không hề đơn giản.
Đương nhiên, cũng không loại trừ chuyện Sở Dật và Mạc Tâm Vũ có tình cảm với nhau.
Nhưng điều Hách Yến Sâm quan tâm hơn chính là, kẻ thù của Mạc Quân không chỉ là Mạc thị, đoán chừng Sở thị cũng sẽ trở thành vật cản của cô.
Một mình cô mà muốn đối phó với doanh nghiệp lớn như bọn họ, còn muốn lấy lại Mạc thị, nói thì dễ mà làm mới khó.
Cho dù cô có thiên phú về chế dược thì cũng không có cách nào đối kháng với bọn họ.
Trên thế giới này trước giờ chưa từng thiếu thiên tài, thiếu đi một Mạc Quân đối với bọn họ mà nói cũng không phải không thể, cho nên nếu Mạc Quân bức bách bọn họ, thì chuyện bọn họ giết cô là có khả năng.
Bởi vậy nếu một mình cô đối phó với bọn họ, điều đó còn khó hơn lên trời.
Hách Yến Sâm xem xong tài liệu, trong lòng đã phân tích được toàn bộ tình hình.
Sau đó thì anh phải suy nghĩ, xem là có nên giúp đỡ người phụ nữ đó không.
Không giúp cô, một người đơn giản như cô, chắc chắc sẽ bị ăn đến không còn xương cốt.
Nhưng giúp cô, nói không chừng sẽ ảnh hưởng đến nhiệm vụ của anh.
Có lẽ, anh có thể suy nghĩ một biện pháp để vẹn toàn đôi bên…
…
Mạc Quân không biết suy nghĩ của Hách Yến Sâm.
Cô chỉ biết, cuối cùng thì cô cũng đã có thể quang minh chính đại ở bên cạnh anh, không cần phải lo chuyện bị đuổi đi nữa.
Hơn nữa ở bên cạnh anh sẽ rất an toàn, cô cũng sẽ càng có năng lực để đối kháng với người của nhà họ Mạc.
Tâm trạng Mạc Quân rất tốt cho nên cả ngày nhốt mình trong phòng thí nghiệm để nghiên cứu.
Mọi người đều không để ý cô đang làm gì, vì ai nấy cũng đều bận.
Hách Yến Sâm bận điều tra, Bạch Lãng và Thương Thạch thì bận cai nghiện cho Vân Long.
Vân Long thì bận nôn và nôn…
Mỗi lần anh ta nôn, Bạch Lãng và Thương Thạch đều sẽ âm thầm bàn tán.
Bạch Lãng phát điên, “Tôi nghĩ là nên cho anh ta ăn ít một chút đi, ăn rồi nôn, lãng phí biết bao nhiêu?”
Thương Thạch cũng phát điên, “Tôi cũng muốn chứ, nhưng anh ta ăn còn ít hơn chim, cũng không thể chỉ cho anh ta uống nước?”
“Thực ra uống nước cũng có thể, đúng, chúng ta có thể truyền dịch dinh dưỡng cho anh ta, chỉ cần không chết người là được.”
Cảm giác tuyệt vời đó…
“Như vậy cũng không được.” Thương Thạch bối rối một chút liền gật đầu, “Nhưng tôi có thể thử.”
“Lỡ như chết thì sao?” Bạch Lãng lại bắt đầu bối rối.
“Sao có thể, chúng ta lén lút làm, nếu thấy không đúng thì cứu anh ta là được rồi.”
“Cậu nói đúng. Được, cứ vậy mà làm!” Bạch Lãng vỗ bàn kết luận, sau đó hai người đồng thời nở một nụ cười thâm trầm.
Nhưng một giây sau, bọn họ đột nhiên kinh sợ phát hiện, tên Vân Long nửa chết nửa sống kia đang nhìn chằm chằm bọn họ với ánh mắt như muốn lấy mạng!
…
Mạc Quân ở trong phòng thí nghiệm hai ngày, cuối cùng cũng nghiên cứu được một thứ.
“Thơm quá, đây là gì?” Bạch Lãng từ trong phòng của Vân Long bước ra liền ngửi thấy một mùi hương.
Thương Thạch cũng cố gắng hít hít, “Hình như có mùi chan.”
“Nhưng hơi nhạt hơn so với mùi chanh, hơn nữa ngửi còn thấy thoải mái.” Bạch Lãng nhịn không được mà đi theo mùi hương xuống lầu.
Thương Thạch cũng không nhịn được mà bước theo.
Mạc Quân từ phòng thí nghiệm bước ra, nhìn thấy hai người họ giống như chó vậy, vừa đi vừa cố gắng hít mũi.
Nhìn thấy cô, Bạch Lãng lập tức sáng mắt, “Là cô đúng không? Cô làm gì vậy, sao mà thơm thế?”
Mùi này, quả thực còn dễ ngửi hơn nước hoa cao cấp nữa.
Quan trọng là ngửi một chút liền khiến người ta trở nên vui vẻ thoải mái.