Làm một người bác sĩ trại giam, bối cảnh của Từ Phi Dương bác sĩ Lý cũng có biết một chút. Nghe Chung Noãn Noãn nói xong, sắc mặt bác sĩ Lý cũng trầm xuống.
"Nếu như đốt sống đuôi của anh ta thật sự bị bóc ra, vậy thì nhất định phải làm phẫu thuật ngay lập tức. Nhưng cho dù là được phóng thích cũng cần phải làm thủ tục. Thủ tục đối với người bình thường ít nhất cần hai ngày. Huống chi anh ta không phải người bình thường. Không đến năm sáu bảy ngày, anh ta đừng nghĩ đi ra ngoài điều trị."
"Vậy phải làm sao bây giờ? Nếu như lão đại của chúng tôi thật sự ở trại tạm giam xảy ra chuyện gì, đến lúc đó các người ai cũng đừng mong được sống tốt!"
Người anh em bên cạnh Từ Phi Dương hoàn toàn tức giận, trực tiếp đe dọa.
Bác sĩ Lý cũng không phải dạng vừa, trực tiếp nói trở về: "Cậu hét cái gì! Ở trại tạm giam, cậu cho dù là rồng cũng phải cuộn lại! Còn đe dọa tôi.. Cậu có tin là tôi báo lên không? Anh ta tê liệt cũng chỉ có thể trách anh ta không may mắn."
Bị bác sĩ Lý nói như vậy, người anh em đó trong nháy mắt ỉu xìu, hốc mắt đỏ hoe.
"Vậy.. phải làm sao bây giờ?"
Một người anh em khác hung tợn nói: "Nếu không được, tôi sẽ liên lạc với người bên ngoài để cướp ngục. Chúng ta cho nổ tung cả nhà tù, như vậy lão đại chẳng phải là có thể ra ngoài được rồi sao? Cho dù không ra được, cũng có thể làm cho cấp trên coi trọng, cho lão đại làm phẫu thuật!"
"Các người thật sự là.." Bác sĩ Lý thật sự sắp bị hơi thở giang hồ của nhóm người này tức chết rồi.
Thấy hai anh em của Từ Phi Dương nước mắt đều sắp rơi ra, Chung Noãn Noãn hỏi: "Bác sĩ Lý, ở đây có ngân châm không?"
"Ngân châm? Có. Cô muốn ngân châm để làm gì? Cô đừng nói với tôi là đốt sống đuôi bị bóc ra của anh ta có thể dựa vào châm cứu mà trở lại vị trí cũ?"
Cái này cũng có thể nhìn thấy?
"Tôi có thể dùng một thủ pháp đặc biệt để giúp đốt sống đuôi của anh ta trở về vị trí cũ, sau đó dùng ngân châm cố định ở huyệt đạo, không cho đốt sống đuôi của anh ta bị bóc ra lần thứ hai. Nhưng mà một khi làm như vậy thì anh ta không được cử động mạnh nữa. Các người phải nghĩ biện pháp tìm bác sĩ làm phẫu thuật cho anh ta."
Bác sĩ Lý suy nghĩ một lát: "Được rồi, không thành vấn đề. Tôi sẽ phụ trách liên hệ với cấp lãnh đạo để cho chuyên gia về làm phẫu thuật cho anh ta. Nhưng còn vấn đề làm cho đốt sống đuôi của anh ta trở về vị trí cũ cô cần phải phụ trách, dù sao tôi cũng không thể làm cho đốt sống đuôi của anh ta trở về vị trí cũ."
"Được rồi, không thành vấn đề. Vậy bây giờ bác sĩ đi lấy ngân châm và khử trùng chúng đi."
Bác sĩ Lý nhìn Chung Noãn Noãn, cuối cùng không thể không hỏi: "Cô thực sự có cách làm cho đốt sống đuôi của anh ta trở lại vị trí cũ? Chung Noãn Noãn, đây chính là thắt lưng, nếu cô làm không tốt, anh ta sẽ bị tê liệt."
"Bác sĩ nhìn xem anh ta bây giờ cũng không thể động đậy, cùng tê liệt có gì khác nhau. Bác sĩ nếu là để anh ta ở đây bốn năm ngày mặc kệ, chỉ cho anh ta uống thuốc giảm đau, chờ chuyên gia làm phẫu thuật tới, thần kinh của anh ta vẫn sẽ hoại tử như thường, kết cục không phải cũng là tê liệt sao?"
"Làm phiền cô Chung giúp đốt sống đuôi của tôi trở về vị trí cũ, cho dù cuối cùng tôi thật sự bị tê liệt, cô Chung cũng là ân nhân của tôi, tôi tuyệt đối sẽ không đem trách nhiệm đẩy lên người cô Chung."
Từ Phi Dương nãy giờ không nói chuyện bỗng nhiên đưa ra quyết định, bác sĩ Lý cũng không còn gì để nói, nhanh chóng lấy ngân châm bình thường vẫn dùng trong châm cứu ra để khử trùng.
Hai anh em của Từ Phi Dương làm theo yêu cầu của Chung Noãn Noãn, đem quần áo ở phía sau của anh ta cắt đi, bác sĩ Lý vốn cho rằng mình sẽ thấy đoạn xương đuôi nhếch lên hoặc bóc ra kia, ai ngờ lại không nhìn thấy cái gì cả. Phía sau lưng Từ Phi Dương là một mảnh bằng phẳng.
Như vậy vấn đề liền đến.
Làm thế nào mà Chung Noãn Noãn có thể nhìn thấy đốt sống đuôi của Từ Phi Dương bị bóc ra chỉ bằng một cái liếc mắt, chưa kể trên người Từ Phi Dương còn có một lớp quần áo?
"Làm thế nào mà cô nhìn ra được?"
Bác sĩ Lý đem nghi ngờ trong lòng ra hỏi.
Chung Noãn Noãn dùng ngón tay nhẹ nhàng từ phần lưng Từ Phi Dương trượt xuống, hỏi: "Bác sĩ không thấy được nơi này khớp xương bị bóc ra sao?"
"Hả? Không có! Bóc ra ở đâu?"
Bác sĩ Lý cùng hai anh em của Từ Phi Dương bị Chung Noãn Noãn thu hút sự chú ý, nghiêm túc nhìn xương đuôi của anh ta. Từ Phi Dương cảm thấy vô cùng xấu hổ khi có một đám người chăm chú nhìn vào mông anh, hơn nữa còn là không mặc quần.