⬅ Trước Tiếp ➡
Đặc biệt là khi những ngón tay hơi lạnh của Chung Noãn Noãn lướt qua đốt sống ngực và thắt lưng rồi xuống đốt sống đuôi, Từ Phi Dương chỉ cảm thấy có một luồng điện chạy qua cơ thể, lan tỏa khắp tứ chi.
Ngay khi anh trầm ngâm một chút - -
"Ca!"
"..."
Từ Phi Dương chưa kịp chuẩn bị tâm lý, phần thắt lưng truyền đến một trận đau nhức kịch liệt, anh ta không thể nhịn được mà kêu lên thảm thiết.
Bác sĩ Lý cùng hai anh em nghe đến khớp xương vang lên một tiếng "Ca", da đầu không khỏi tê dại.
Chung Noãn Noãn nhìn khuôn mặt đã biến thành màu xám tro của Từ Phi Dương, hỏi: "Như thế nào? Có phải cảm thấy đỡ hơn nhiều rồi không?"
Từ Phi Dương chỉ cảm thấy máu dâng lên, một chút tâm viên ý mã trong lòng giờ phút này bị một vạn câu chết tiệt thay thế. Cảm giác kịch liệt đau nhức làm cho toàn thân anh như tan thành từng mảnh. Lúc này nghe được câu hỏi của Chung Noãn Noãn mới không thể không cắn đầu lưỡi lấy lại tinh thần.
Thế nhưng là hơi cử động một chút..
Hả? Không đau!
"Đừng cử động!". Chung Noãn Noãn ngăn trở mong muốn xoay lưng của Từ Phi Dương: "Tôi đã giúp đốt sống đuôi của anh trở lại vị trí cũ, cho nên anh cảm giác đã khá hơn nhiều. Nhưng đoạn xương đuôi của anh thật sự bị bóc ra, chỉ cần một động tác nhỏ đều có thể khiến nó bóc ra lần nữa, nhất định phải phẫu thuật dùng đinh thép ổn định lại mới được."
Lão đại muốn đi ị thì nên làm thế nào?
"Hiện tại tôi sẽ dùng ngân châm cố định giúp anh, từ giờ cho đến khi các chuyên gia đến phẫu thuật, anh không được bỏ ngâm châm ra. Trong giai đoạn này, anh có thể đứng thẳng hoặc đi lại một chút, nhưng không được xoay eo, không được ngồi xổm, cũng không được hoạt động trong phạm vi lớn, hiểu không?"
"Được rồi, cảm ơn cô." Từ Phi Dương nhìn Chung Noãn Noãn một chút, trong lòng vô cùng biết ơn.
Một người anh em vẻ mặt thành thật dò hỏi: "Vậy lão đại muốn đi ị thì nên làm như thế nào?"
Chung Noãn Noãn khóe miệng giật một cái. Loại vấn đề này tại sao lại muốn hỏi cô?
Một người anh em khác cũng vẻ mặt nghiêm túc đáp lại: "Đến lúc đó chúng ta có thể chuẩn bị ống nhổ cho lão đại, lão đại muốn ị có thể mở chân ra đứng ị. Cô Chung, lão đại có thể mở chân ra không?"
"Câm, miệng!" Từ Phi Dương cảm thấy mặt đều mất hết. Anh lúc trước tại sao lại đưa hai người ngu ngốc này vào?
Trong ánh mắt gần như sùng bái của bác sĩ Lý, Chung Noãn Noãn nhận lấy ngân châm, đem từng cây ngân châm cố định trên các dây thần kinh cột sống thắt lưng của Từ Phi Dương.
"Được rồi, đã giải quyết xong. Hôm nay tôi ra tù, người nhà tôi còn ở bên ngoài đợi tôi. Tôi đi về trước."
"Cô Chung, chuyện ngày hôm nay Từ Phi Dương tôi nhớ kỹ. Về sau nếu như cô có chuyện gì cần đến tôi, tôi tuyệt đối sẽ không chối từ."
Chung Noãn Noãn nhoẻn miệng cười: "Khách khí, núi cao sông dài, giang hồ gặp lại."
"Giang hồ gặp lại."
Bác sĩ Lý: .
Có còn đem bác sĩ trại giam là anh để vào mắt hay không? Nơi này là trại tạm giam, các người nói chuyện xã hội như vậy được không?
* * *
Thời điểm xuất hiện ở trước mặt mọi người lại lần nữa, bộ dạng xinh xắn của Chung Noãn Noãn khiến mọi người vô cùng rung động.
Đặc biệt là Xích Dương, anh nhìn đến có chút ngây người.
⬅ Trước Tiếp ➡