Khi đó, cô muốn giữ hơi thở này mãi mãi bên cạnh mình biết bao nhiêu..
Vì vậy, vào lúc này, khi hơi thở này lại lần nữa vây quanh cô, Chung Noãn Noãn cảm giác mình đang được thế giới này đối xử dịu dàng.
Nụ hôn chờ đợi rất lâu vẫn chưa rơi xuống, Chung Noãn Noãn nghi ngờ mở mắt ra liền đối mặt với đôi mắt sương lạnh của Xích Dương.
Chung Noãn Noãn: .
Cô là ai? Cô ở đâu? Cô đang làm gì?
Tại sao biểu tình của Xích Dương lại như vậy?
"Ca!" Dây an toàn bên người bị Xích Dương thắt lại.
Đánh lửa, lái xe, rời đi.
Chung Noãn Noãn: .
Vậy là vừa rồi anh không định hôn cô mà chỉ định thắt dây an toàn cho cô?
Vậy vẻ mặt dục cầu bất mãn dày đặc oán niệm trên khuôn mặt anh lại là vì cái gì?
Chung Noãn Noãn không biết nên nói cái gì để có thể dập lửa cho Xích Dương. Hai người không có EQ chỉ có thể im lặng.
Dọc theo đường đi, ánh mắt Xích Dương cố ý hay vô tình nhìn Chung Noãn Noãn rất nhiều lần, thấy cô cũng chưa xuất hiện biểu tình không kiên nhẫn hay bực bội, lúc này cảm xúc nôn nóng mới hơi dễ chịu một chút.
Ít nhất cô không bài xích ngồi xe của anh không phải sao?
Bất kể sự thay đổi thái độ của cô đối với anh là do trả thù Chung Thiên Thiên hay vì lý do nào khác, ít nhất cô lựa chọn ngồi xe của anh.
Đây chính là phát triển theo chiều hướng tốt.
"Thủ tục đi học trở lại đã làm xong, tuần sau em có thể về trường học lên lớp."
Người đàn ông tinh tế
Sau một hồi trầm mặc, Xích Dương cuối cùng cũng lên tiếng.
Chung Noãn Noãn nhìn về phía Xích Dương, người đàn ông này tuy rằng là quân nhân, ngày thường bận rộn việc quân sự, nhưng chỉ cần có chuyện liên quan đến cô, anh đều vô điều kiện giúp cô làm tốt, cẩn thận suy tính.
Thấy Chung Noãn Noãn không nói, Xích Dương tiếp tục tìm chuyện để nói.
"Chuyện này ở trường học huyên náo có chút lớn, mặc dù bên giáo viên đã sắp xếp xong xuôi, nhưng mà bên phía học sinh lại không thể ngăn chặn. Những học sinh đó không biết tình hình thực tế, thích nghe nhầm đồn bậy, cho nên nếu em đi học có nghe được điều gì không hay thì cũng đừng để trong lòng. Nếu bọn họ nói điều gì khiến em tức giận, em cũng không cần nể mặt họ. Dù sao em vô tội, về điểm này, pháp luật đã chính danh cho em. Nếu bọn họ dám nói lung tung, chúng ta có thể kiện họ tội phỉ báng."
Mặt trời chiều xuyên qua những cành cây si mọc so le hai bên đường, soi bóng vàng lốm đốm rực rỡ xuống con đường phẳng lặng.
Đây là con đường duy nhất từ trại tạm giam hướng ra bên ngoài, xa xa nhìn lại, cả con đường chỉ có chiếc xe của bọn họ từ từ tiến về phía trước ở dưới bóng cây, vô tình thêm chút thư thái, lãng mạn trong buổi chiều tà.
Bên tai nghe những lời nhắc nhở có phần lải nhải của người đàn ông, môi Chung Noãn Noãn bất giác nở một nụ cười rạng rỡ và hạnh phúc.
"Ừ, em biết rồi."
Đôi mắt biết cười của cô sáng lên, phản chiếu ánh nắng chiều. Trong nụ cười của cô mang một chút nữ tính quyến rũ, cùng sự ngây thơ mềm mại của cô gái, hình thành một lực hấp dẫn trí mạng khiến anh không thể nào chống đỡ được.
Nhìn người con gái trước mắt, Xích Dương cảm thấy mọi sự lo lắng, lạnh lẽo cùng cuộc sống nặng nề đè lên người đều biến mất vào lúc này.