Dù là không hề làm gì, cứ như vậy cùng cô vai kề vai chậm rãi già đi, cũng là điều lãng mạn nhất trên thế giới này.
Buổi chiều cuối thu hiếm thấy thời tiết đẹp như vậy, Chung Noãn Noãn mở cửa sổ xe, đưa cả đầu và tay đều duỗi ra ngoài cửa sổ, nhắm mắt lại hô hấp không khí sống lại một đời.
Sự tươi mát xen lẫn hương vị ngọt ngào hạnh phúc.
Xe đột nhiên chệch hướng, lao thẳng về phía trước. Mắt thấy sắp đâm vào con mương nhỏ, Chung Noãn Noãn vội rụt đầu lại, nhanh tay đem tay lái bẻ chính.
Xe lúc này mới đệm một chân phanh lại, một lần nữa chạy ổn.
Chung Noãn Noãn: .
Xích Dương bị nhìn cảm thấy có chút xấu hổ: "Em không nên đem đầu cùng tay duỗi ra ngoài. Ở đây mặc dù ít xe, nhưng những xe đó tốc độ lại rất nhanh, cẩn thận bị thương đến."
Nói xong, Xích Dương liền hung hăng phỉ nhổ chính mình một phen.
Con đường này kéo dài từ đường chính đến cuối cùng chỉ có một cái trại tạm giam, ở đâu ra những xe khác?
Rõ ràng là bị sắc đẹp của cô vợ nhỏ nhà mình hấp dẫn, lúc này mới bị lệch tay lái, anh sao có thể đem nguyên nhân trách tội lên đầu cô vợ nhỏ nhà mình đâu?
Đang lúc chán nản, liền thấy Chung Noãn Noãn đem cửa kính xe đóng lại, nhoẻn miệng cười với anh: "Được rồi."
Cô vợ nhỏ đối với anh cười!
Xe, lần thứ hai bị lệch hướng..
Sau khi lái xe trên con đường mòn rợp bóng cây hơn mười phút, xe rẽ vào đường chính, lưu lượng xe tăng lên làm giảm bớt sự bối rối trong xe.
"Em ở trong đó trôi qua có được không? Có ai bắt nạt em không?"
"Không phải anh đã tìm người bảo hộ em sao? Có cảnh sát Trần, không ai dám bắt nạt em."
Xích Dương nhíu mày: "Trần Giai này, đã bảo cô ta không nên nói lung tung rồi."
Đối với việc Trần Giai đem nhắc nhở của anh nói cho Chung Noãn Noãn, Xích Dương có chút bất mãn.
Anh không muốn tranh công, càng không muốn cô vợ nhỏ bởi vì những chuyện này mà cảm thấy mắc nợ anh, cho nên thái độ đối với anh mới chuyển biến tốt đẹp.
Xích Dương bảo hộ
"Anh đừng hiểu lầm cảnh sát Trần, cô ấy là một cảnh sát rất tốt, cô ấy chưa nói với em cái gì cả. Chuyện cô ấy là người của anh chỉ là suy đoán của em thôi."
Thấy anh không tin, sợ cảnh sát Trần gặp xui xẻo, Chung Noãn Noãn nói: "Người nhà của em như thế nào anh cũng biết đấy, ngay cả việc em ra tù cũng không nhớ mang cho em một bộ quần áo. Ở trong tù một tháng, họ không đến thăm em một lần nào, em còn có thể trông cậy họ chuẩn bị cảnh ngục cho em sao? Cho nên chuyện này không cần đoán cũng biết người là anh an bài."
Xích Dương nhíu mày: "Bọn họ không đến thăm em sao?"
"Không có."
Xích Dương nắm chặt tay lái, cố nén cơn giận đang trào dâng trong lòng.
Một tháng!
Suốt một tháng thời gian! Anh rất muốn đến xem cô một chút, nhưng vì quy định thăm hỏi, mỗi tháng chỉ được phép thăm hỏi một lần. Mà anh sợ mình làm chậm trễ thời gian cô và người nhà gặp nhau, sợ cô phiền anh, cho nên anh đã cố nén không đến.