Chương 10
đúng là thập tam công chúa.
Hắn liếc nhìn chưởng ấn nhà mình, thấy Tiết Chi không có phản ứng gì, đành phải cất tiếng hỏi "Thập tam điện hạ, sao người lại đứng ở đây?" Trình Ấu Dung chậm rãi xoay người nhìn sang, Tấc An chợt nhìn thấy vết máu trên nửa khuôn mặt nàng, kinh hãi thốt lên "Điện hạ, ngài đụng phải thứ gì sao?" Tiết Chi lạnh lùng liếc nhìn khuôn mặt của Trình Ấu Dung, không nói gì, vòng qua nàng, đi về phía Tầm Hạc cư.
Khi đi ngang qua Trình Ấu Dung lại bị nàng kéo áo choàng lại.
Bản thân Trình Ấu Dung cũng bối rối, càng nghi hoặc hơn, nhưng đầu nàng hơi nặng trĩu khiến nàng không thể suy nghĩ gì, hỉ ma xui quỷ khiến mà liền túm chặt Tiết Chi.
Tiết Chi nghiêng đầu nhìn nàng, ánh mắt lạnh lùng hỏi “Điện hạ có gì phân phó?” Trong lòng Trình Ấu Dung đột nhiên có chút tủi thân thầm kín, nàng khịt mũi, sau đó mặt không biểu cảm nói “Nhìn thấy bổn cung không hành lễ, ai cho ngươi lá gan đó?” Tiết Chi nghe vậy, vén áo choàng lên, hất tay nàng ra, sau đó hành lễ cho có lệ.
Tâc An bên cạnh thấy có gì đó không ổn, lòng bàn chân như được bôi trơn, nhanh chóng tiến vào Tầm Hạc cư, để hai người giằng co trong tuyết.
Trình Ấu Dung lại giơ tay nắm lấy áo choàng của y, ngẩng đầu lên nói “Hành lễ đàng hoàng cho bổn cung, làm cho có lệ bổn cung sẽ trừng phạt ngươi ” Một nửa khuôn mặt nàng dính đầy máu, ngữ điệu lạnh lùng cùng đôi mắt sắc bén làm nàng như quỷ đến đòi mạng.
Tiết Chi nhìn chằm nàng chăm chú, lại chắp tay hành lễ với nàng lần nữa, lần này ngay ngắn quy củ.
Nhưng những ngón tay y lại đang siết chặt, tựa như đang kiềm chế điều gì đó.
Trình Ấu Dung thấy y hành lễ xong thì xoay người muốn đi, tay liền dùng lực kéo lại.
Sự kiên nhẫn của Tiết Chi thực sự đã cạn kiệt, y quay hạ, người còn muốn gì nữa?" Trình Ấu Dung mím môi không nói gì, nhưng lại kiên quyết không chịu buông ra.
Ngay cả nàng cũng không biết tại sao mình lại làm như vậy, chỉ là nàng không muốn buông tay ra.
Tiết Chi lại phất tay gạt tay Trình Ấu Dung ra, y kéo áo choàng bước đi, lười đến quản nàng.
Ánh mắt Trình Ấu Dung nhìn bóng lưng hắn chăm chú, sau đó đi theo hắn quát lớn “Tiết Chi, ngươi thật là to gan Dám làm như vậy với ta?
Ngươi còn dám ngỗ nghịch với bổn cung, bổn cung sẽ phạt ngươi quỳ nguyên một ngày ” Giọng nàng cao lên trở nên hơi sắc nhọn chói tai.
Lời vừa dứt, Trình Ấu Dung đã bị một cỗ sức mạnh tóm lấy, đẩy vào tường Tầm Hạc cư.
Một tay Tiết Chi nắm lấy cổ nàng, đè nàng vào tường, thân hình cao lớn của hắn bao phủ lấy nàng, nhìn từ xa chỉ có thể nhìn thấy một mép bóng dáng lông chồn trắng ở dưới áo choàng đen.
"Trình Ấu Dung, ngươi lại phát điên gì nữa?
Ngươi mất trí nhớ, nhưng ta thì không, ta nhớ rõ đủ loại hành vi của ngươi hai ba tháng qua, nếu như ngươi tới đây để làm ra vẻ trước mặt ta thì đừng trách ta không khách khí với ngươi.” Tiết Chi ghé sát mặt Trình Ấu Dung, hai người rất gần nhau, hắn tựa hồ không thèm để ý đến vết máu trên nửa mặt nàng, lời nói lạnh như băng.
Ngón tay hắn vuốt ve chiếc cổ trắng nõn mịn màng của Trình Ấu Dung, nếu hắn dùng lực nhiều hơn một chút thì một Trình Ấu Dung đang sống sẽ chết trong tay hắn.
Trình