Cung Đình Bí Ẩn
Chương 11
⬅ Trước Tiếp ➡

Ấu Dung ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào hắn, hé môi nói “Tiết Chi, nếu ngươi có bản lĩnh thì giết ta đi.
Nếu ngươi giết chết một công chúa, ngươi sẽ là người chết tiếp theo." Giọng điệu của nàng rất bình thản, nói xong nàng cười khẽ, hơi vươn cổ, đặt cổ họng mình nằm trọn trong tay Tiết Chi.
Tiết Chi nheo nửa mắt, ánh mắt cực kỳ sắc bén, y thật muốn giết chết công chúa điên cuồng này, nhưng y thật sự không thể gây rắc rối cho mình.
Ngón tay của hắn hơi buông lỏng cho Trình Ấu Dung có không gian để thở.
Trình Ấu Dung giơ tay lên đặt lên mu bàn tay hắn, ngón tay nàng khống chế bàn tay hắn, để hắn siết cổ nàng lần nữa.
Đôi mắt nàng đỏ hoe vì ngạt thở, nhưng lời nói vẫn tàn nhẫn "Tiết Chi, nếu hôm nay ngươi không giết ta, ta sẽ tra tấn ngươi đến chết " Tiết Chi cắn răng, ngón tay siết chặt, kinh mạch trên cổ nàng đập càng lúc càng nhanh, ngón tay thon dài của hắn ấn vào cái cổ thon dài, tạo nên ấn ký màu đỏ trên đó.
Trình Ấu Dung ngẩng đầu, hoàn toàn không thở được, bản năng sinh tồn khiến nàng đưa tay nắm lấy vạt áo mãng bào đỏ của Tiết Chi.
Hơi ấm ẩn trong chiếc áo sưởi ấm những ngón tay vốn đã lạnh cóng của nàng.
Cảm giác sắp chết thật không dễ chịu, khiến cho khóe mắt Trình Ấu Dung tràn ra nước mắt sinh lý, cổ họng phát ra tiếng "ưm a".
Vào lúc này Tiết Chi lại buông lỏng tay.
Cả người Trình Ấu Dung mềm nhũn, ngã xuống đất.
Nàng cúi đầu, ôm cổ họng ho khan.
Tiết Chi cụp mắt xuống, nhìn chằm chằm vào đỉnh đùa của nàng, lạnh lùng nói “Điện hạ, cho dù nô tài có giết người thì cũng có cách tiêu hủy thi thể, xóa bỏ dấu vết hiềm nghi trên người ta.
Nhưng nếu người thực sự muốn chết thì sẽ không nắm cổ áo nô tài xin tha.” Trình Ấu Dung ho đến nước mắt đầm đìa, ngẩng mặt lên, cong môi cười nói “Hoạn quan đúng là hoạn quan, không phải bổn cung xin tha, bổn cung chỉ muốn chạm vào nam nhân ít nhất một lần trong đời trước khi chết, đáng tiếc....” Trên mặt nàng lộ ra vẻ tiếc hận, cuối cùng cũng không nói hết lời, chỉ “chậc chậc” hai tiếng, hàm nghĩa không cần nói cũng rõ ràng.
Tiết Chi cũng không bị nàng chọc giận, y giơ tay kéo áo trên người, đi về phía cổng Tầm Hạc cư.
Vừa tới cổng, chưa kịp đẩy cửa ra, đã nghe thấy tiếng ai đó ngã dọc theo bức tường trên tuyết.
Tay đẩy cửa của Tiết Chi đơ ra tại chỗ, sửng sốt mấy giây, lạnh mặt thở dài.
Sau đó y quay người trở lại chỗ cũ, Trình Ấu Dung đã ngất đi, máu trên mặt bị nước mắt cuốn trôi, khuôn mặt lem nhem như một bóng ma vẽ trên giấy vàng.
Tiết Chi xốc áo choàng lên, cúi xuống đưa tay ôm nàng lên.
Nàng nhẹ đến nỗi khi y ôm vào lòng mới có thể nhận ra nàng gầy đến mức nào, tựa như như mèo nhỏ dựa vào ngực y, chui vào trong áo choàng như thể đang tìm kiếm một cái nguồn nhiệt.
Tiết Chi bế nàng vào Tầm Hạc cư, Tấc An đang canh giữ ở hành lang cả kinh, vội vàng chạy tới “Chưởng ấn, công chúa bị sao vậy?” "Không biết, ngươi tới Ninh Nhạc Cung tìm cung nữ điện hạ đến đón người." Tiết Chi lạnh lùng phân phó.
Tấc An lo lắng vội vàng cầm một chiếc đèn lồng, bung ô rời khỏi Tầm Hạc cư.
Tiết Chi ôm Trình Ấu Dung vào phòng bên cạnh, ở đây không có người thường xuyên tới nên trong phòng


⬅ Trước Tiếp ➡