Chương 12
lạnh lẽo như hầm băng.
Y đặt nàng lên giường, một lớp bụi mỏng bay lên.
Trình Ấu Dung hoàn toàn không muốn rời khỏi vòng tay hắn, cả người cuộn tròn ôm chặt hắn.
Tiết Chi cụp mắt nhìn người đang nắm lấy cánh tay mình không ngón tay của cô ra.
Rời khỏi vòng tay ấm áp, ngay cả khi hôn mê Trình Ấu Dung cũng cau mày tức giận, ôm cánh tay mình để tìm chút hơi ấm.
Tiết Chi đứng ở bên giường, vạt áo trên ngực dính chút máu khiến vải nơi đó sẫm màu hơn.
Y quay người rời khỏi phòng, đi vào phòng mình thay quần áo tắm rửa.
Khi Tấc An dẫn Tố Lan đi vào thấy Trình Ấu Dung bị bỏ lại một mình ở phòng bên, hắn vội vàng biện giải nói “Tố Lan cô nương, cô cũng biết chưởng ấn nhà ta xưa nay không chịu được vết máu, phòng hơi cũ nhưng rất sạch sẽ.” Tố Lan trừng mắt với hắn, lười nói chuyện, vội vàng đỡ công chúa nhà mình dậy.
Tấc An muốn đền bù nên nhắm mắt theo đuôi chủ tớ từng bước một, lúc thì giúp hai người cầm ô che tuyết, lúc lại giúp Tố Lan đỡ người.
Cho đến khi đến Ninh Nhạc Cung, Tấc An mới thở ra một hơi rồi vội vàng cáo từ.
Tố Lan tức giận đến nghiến răng nghiến lợi muốn mắng chết Tiết Chi, tên thái giám chết tiệt này dám làm như vậy với công chúa nhà mình, thật là chán sống Cung nữ trong Ninh Nhạc cung bận rộn ra vào, Tố Lan sai người tắm rửa chải đầu cho Trình Ấu Dung, sau đó mới đi tới sảnh gọi Thẩm An Chi đến khám Thẩm An Chi vừa vào điện đã ngửi thấy mùi máu tươi, y nửa quỳ ở bên giường kiểm tra mạch đập của Trình Ấu Dung.
Tố Lan đứng ở bên, vẻ mặt nôn nóng, hỏi "Thẩm thái y, điện nhà nhà ta thế nào?
Sao người lại đột nhiên hôn mê?” Trên khuôn mặt tao nhã của Thẩm An Chi cũng lộ ra chút nghi hoặc, một lúc sau mới nói “Điện hạ bị trúng gió, đầu bị chấn thương, hơn nữa khó thở công tâm nên mới hôn mê đi.” Y thu tay lại, nhìn Trình Ấu Dung đang nằm trên giường rồi đứng dậy, thấy vết sẹo trên trán nàng không quá nghiêm trọng mới khẽ thở phào, y lại nhìn vết thương trên cánh tay và chân của nàng, nhưng Tố Lan không chủ động nhắc tới nên y cũng không nhiều lời.
Tố Lan đi theo Thẩm An Chi, sau khi y viết xong phương thuốc, nàng vội vàng đi ra ngoài gọi người đến Thái Y Viện bốc thuốc.
Nhưng bây giờ cửa cung đã khóa, khó có thể ra ngoài, Tố Lan hơi lo lắng, Thẩm An Chi ở sau lưng nàng nói “Để cung nhân ra ngoài với ta.” Y quay đầu lại nhìn Trình Ấu Dung, lấy một lọ thuốc trị thương từ trong hộp thuốc ra, nói “Cái trước đây ta đưa cho ngươi đã dùng hết, ngươi đi bôi thuốc này cho điện hạ trước đi.” Đêm đã khuya, từng cơn gió lạnh kéo đến.
Thẩm An Chi xách hộp thuốc đi dọc theo đường ra khỏi cung.
Phía sau y lài hai cung nhân, khoảng cách không xa nên có thể nghe loáng thoáng tiếng thì thầm của họ.
“Ngươi nói xem, sao dạo này điện hạ cứ gặp chuyện vậy?
Cứ bị thương rồi sinh bệnh, trước đó còn uống thuốc liên tục cả tháng, trong bếp ám cả mùi thuốc,vốn tưởng đã dừng lại, nhưng bây giờ lại tiếp tục sắc thuốc…” Cung nhân oán giận nói.
Một cung nhân khác vội vàng thấp giọng nói "Suỵt, nhỏ giọng thôi, Tô Lan cô đã phân phó, chuyện này không ai có thể nói gì " "Bây giờ muộn như vậy, ai có thể nghe thấy?