⬅ Trước Tiếp ➡
"Trời mưa lớn. Cầm." Anh ta nhanh nhẹn nói, giọng nói trầm ổn nhưng lại mang theo khí thế bức người.
Viêm Cảnh Hi kỳ thực cảm thấy người đàn ông trước mắt này rất kì quái, ở quán bar không hiểu sao lại giúp cô, sau đó đưa cô về, bây giờ còn cho cô mượn ô.
Rõ ràng bọn họ chỉ là người lạ, qua hôm nay cũng sẽ không có cơ hội gặp mặt.
"Không cần, cảm ơn." Viêm Cảnh Hi xa cách nói, không nhận lấy ô của anh, cũng không cho Lục Mộc Kình nói lời nào liền mở cửa xe chạy vào trong mưa, biến mất ở khu nhà đen mịt trong bóng đêm.
Lục Mộc Kình trầm tư nhìn về phía áo gió màu đen của mình, những ngón tay thon dài đẹp như ngọc cầm lấy một sợi tóc dài của Viêm Cảnh Hi, chậm rãi nắm chặt trong lòng bàn tay.
Di động vang lên, Lục Mộc Kình trả lời.
"Nhị ca, anh đi đâu vậy, sao lại đột ngột rời khỏi như vậy?" Vương Triển Lam hỏi.
"Ừ." Lục Mộc Kình đáp một tiếng, hỏi: "Triển Lam, chú của cậu là viện trưởng bệnh viện Thánh Đức phải không? Có chuyện cần cậu giúp đây."
Chơi như thế nào?
Nhà của Viêm Cảnh Hi thực ra không phải ở khu nhà Thủy Mộc, mà là khu biệt thự phía sau khu nhà Thủy Mộc.
Cô vừa vào nhà đã thấy Phùng Như Yên khoanh tay trước ngực ngồi trên sô pha.
Nhìn thấy Viêm Cảnh Hi, bà ta nhíu mày, ánh mắt ghét bỏ quan sát trang phục trên người Viêm Cảnh Hi, "Lúc cô ở trong trường cũng sẽ mặc như vậy?"
Viêm Cảnh Hi cụp mắt, không giải thích.
Một người đã không ưa bạn thì cho dù bạn chỉ thở thôi cũng khiến người đó cảm thấy khó chịu.
Phùng Như Yên đem túi đồ vứt xuống dưới chân Viêm Cảnh Hi, lạnh giọng ra lệnh: "Cầm bộ quần áo này đi thay, Lục thiếu gia hôm nay về nước, cô đem vài thứ tặng cho cậu ta đi."
⬅ Trước Tiếp ➡