⬅ Trước Tiếp ➡
Viêm Cảnh Hi nhíu mày, trong con ngươi thoáng qua một tia đã hiểu, bà ta vội vàng gọi cô về là muốn kêu cô đi đút lót Lục thiếu gia!
Viêm Cảnh Hi sắc mặt không đổi nhặt túi đồ lên đi về phòng.
Nhiều thêm một chuyện không bằng bớt đi một chuyện, dù sao cũng chỉ tặng quà mà thôi.
Viêm Cảnh Hi mặc váy Versace cổ chữ V, những hoa văn màu tím khác lạ được nối tiếp tinh tế, phần eo ôm khít làm cho những đường cong trên cơ thể cô càng rõ nét, đặc biệt, cổ chữ V như ẩn như hiện lộ ra khe rãnh càng tăng thêm vài phần gợi cảm, một lớp vải mỏng qua loa chỉ để che khuất vai, lộ ra xương quai xanh xinh đẹp, nơi cần che lại hoàn toàn bại lộ.
Viêm Cảnh Hi nở nụ cười khổ, Phùng Như Yên chỉ hận không thể mang cô đi bán, cô chính là món lời.
Viêm Cảnh Hi biếng nhác cột tóc đuôi ngựa, ánh mắt dần dần trở nên sắc bén cùng kiên định.
Cô chỉ cần đem chuyện kết hôn kéo dài tới sau khi tốt nghiệp, liền có thể hoàn toàn thoát khỏi sự trói buộc này.
Viêm Cảnh Hi đi ra cửa, Phùng Như Yên nhìn từ trên xuống dưới một lượt, coi như hài lòng, đưa một túi quà màu hồng phấn cho Viêm Cảnh Hi.
"Lát nữa chú Vương sẽ đưa cô đến, cậu ta ở phòng 801, nhớ kĩ, nhất định phải tự mình đưa quà đến tay của cậu ta, nói là cô mua, hỏi cậu ta có hài lòng hay không? Rồi trở về trả lời cho tôi."
Tài xế của Phùng Như Yên, chú Vương đưa Viêm Cảnh Hi đến khách sạn.
Viêm Cảnh Hi bất đắc dĩ đi đến cửa phòng 801.
Cửa phòng 801 không khóa. Mở rộng.
Trong phòng khách không có người.
Viêm Cảnh Hi gõ gõ cửa, hỏi: "Có ai không?"
Không ai trả lời cô.
Viêm Cảnh Hi nhìn thời gian trên điện thoại di động, đã 11 giờ, cô rất muốn đưa đồ cho hắn rồi quay về kí túc xá để đi ngủ, ngày mai cô còn có tiết học.
⬅ Trước Tiếp ➡