Cô trở vừa về lớp Chu Gia Mẫn liền chạy tới, lo lắng hỏi: "Có sao không, giáo sư Dương không làm khó cậu chứ?"
Viêm Cảnh Hi ngồi ở vị trí của mình, nhún vai, lắc lắc đầu.
Chu Gia Mẫn yên tâm, bát quái* với Viêm Cảnh Hi nói: "Cậu có biết người hướng dẫn bài chuyên ngành chúng ta sau này là ai không?"
"Không phải là một nhà thiết kế nổi tiếng sao?" Viêm Cảnh Hi không quan tâm trả lời.
Trong mắt Chu Gia Mẫn lóe lên những dị quang óng ánh, lắc đầu, hạ giọng nói: "Tớ vừa nghe Vương Tuệ nói đó là Lục Mộc Kình. Chính là một nhân vật huyền thoại trong trường, anh ta có công trình kiến trúc cùng quản lý thương nghiệp song còn có bằng tiến sĩ, thiết kế một công trình kiến trúc kiệt tác đi vào lịch sử, chưa ai có thể vượt qua. Hiện tại anh ta nắm trong tay cổ phần của tập đoàn Á Thái với chuỗi khách sạn cao cấp trên toàn thế giới, thật giàu có. Tớ còn nghe nói, anh ta ở Lục thị còn có một vị trí quyền lực trong công ty."
*bát quái: ý là tám chuyện đó
"Có tiền như thế còn đến dạy học? Đầu anh ta bị kẹp cửa à?" Viêm Cảnh Hi biếng nhác cười lấy bài chuyên ngành ra.
"Là trường mời tới, anh ta một tuần chỉ lên dạy một tiết, thế nhưng liên quan đến luận văn tốt nghiệp của chúng ta, làm việc đề cử, sinh viên ưu tú và sinh viên tốt nghiệp đều là do anh ta quyết định. Hình như là muốn tập trung phát triển trong nước, thoạt nhìn là đến dạy học, thật ra là đến kiểm tra." Chu Gia Mẫn sùng bái nói.
Viêm Cảnh Hi híp mắt liếc nhìn Chu Gia Mẫn.
Bất kể là ai, đều không liên quan đến cô, cô đối với loại chuyện này cũng không có hứng thú, chỉ muốn nhanh chóng tốt nghiệp, sau đó kiếm đủ tiền.
Bầu không khí trong lớp không được bình thường
"Trời ạ, người đàn ông kia thật đẹp trai a, phong thái nổi bật, ưu nhã tôn quý a!"
"Quả thực là cực phẩm trong cực phẩm, thực sự rất đẹp."
Viêm Cảnh Hi theo ánh mắt của các bạn học nhìn về phía cửa.
Lục Mộc Kình thong thả đi tới, bạc môi hơi nhếch, cặp mắt đẹp đẽ đảo qua toàn lớp, ánh nhìn đó tựa như làn gió sáng như ánh trăng, vi vu như lâm phong ngọc thụ cao quý, chân thực mà xa cách, quá mức cao cao tại thượng, ngược lại tự nhiên mà thành khí thế, áp đảo tất cả mọi người.*
Chỉ có thể đứng từ xa mà ngắm nhìn.