Người đàn ông này không cùng một thế giới với bọn họ.
Viêm Cảnh Hi lại lần nữa nhìn thấy anh ta, trong nháy mắt phán đoán, đồng thời chân mày cũng hơi nhíu lại.
Hoá ra anh ta chính là Lục Mộc Kình, vừa rồi Chu Gia Mẫn có nhắc tới công ty quyền thế, cô nghĩ thế nào cũng không nghĩ tới anh ta?
Về sau người đàn ông này sẽ trở thành giáo viên của cô, còn ảnh hưởng tới việc học của cô, cùng cô quan tâm tới danh hiệu học sinh ưu tú.*
**: Ý là nam chính quyết định ai sẽ là học sinh ưu tú, còn nữ chính thì muốn dành được danh hiệu học sinh ưu tú
Viêm Cảnh Hi có một loại cảm giác bất lực như đang múa cùng sói, dường như bất cứ lúc nào cũng sẽ bị cắn nuốt sạch sẽ đến xương cốt cũng không còn.
Anh ta từ đầu tới cuối cũng không hề nhìn cô, mà đứng trên bục giảng nở nụ cười nhạt, nhìn có vẻ ôn hòa cao nhã, nhưng lại nhàn nhạt, từ tốn mà nói, tự tin, ưu nhã cao quý, nói về kiến thức chuyên ngành cũng làm cho người ta nhìn anh với cặp mắt khác xưa.
Viêm Cảnh Hi cảm thấy hứng thú đối với kiến thức chuyên ngành, bất giác nghe được rất nhiều.
Ánh mắt của anh chậm rãi rơi trên người Viêm Cảnh Hi .
Bốn mắt nhìn nhau
Anh đột nhiên ngừng giảng bài, nhìn thật lâu về phía cô, đáy mặt hiện lên sự hứng thú.
Viêm Cảnh Hi không biết vì sao anh ta đột nhiên không nói nữa, lại cảm giác được bạn học xung quanh đầu nhìn mình với quái dị ánh mắt, vô thức có chút chột dạ, đang muốn dời ánh mắt qua chỗ khác lại nghe anh ta chững chạc, đàng hoàng, xa cách hỏi: "Vị bạn học này có vấn đề gì muốn hỏi tôi sao?"
"Dạ?" Viêm Cảnh Hi không hiểu vì sao anh ta lại hỏi như vậy.
"Thầy à, do thầy đẹp trai quá khiến Viêm Cảnh Hi nhìn đến ngây ngốc." Trương Hoa Đạt trêu chọc đáp.
Cả lớp cười vang.
"Tập trung một chút." Thanh âm của anh ta phát ra càng trầm thấp hơn, không có ý trách móc, nhưng lại có cảm giác sủng nịch mơ hồ, khiến trong lòngViêm Cảnh Hi không hiểu sao có chút căng thẳng.
Lục Mộc Kình xoay người, ánh mắt rơi vào máy chiếu, khóe miệng nhếch lên, tâm tình vui vẻ tiếp tụcđi xuống giảng bài.