(*) Đây là một thành ngữ. Ở thời hiện đại người ta giải thích rằng, ý chỉ vì nhân loại mà đóng góp một thành tựu xuất sắc, thay đổi nhận thức về các phong tục được lưu truyền, tư tưởng và tín ngưỡng của nhân loại, mở ra một thời đại mới
Nhưng mà anh có tật xấu là dù thế nào cũng không thể tiếp xúc với phụ nữ. Bất kỳ người phụ nữ nào muốn tới gần anh, trong vòng ba mét, anh sẽ cảm giác được sự ghê tởm và muốn ói, nghiêm trọng hơn là sẽ ngất đi ngay sau đó. Từ nhỏ Hách Kính Nghiêu đã làm vô số các loại kiểm tra, nhưng vẫn không tìm ra được nguyên nhân sinh bệnh.
Căn bệnh này, người ngoài ít ai biết đến, nhưng mấy người bọn họ và Hách Kính Nghiêu cùng nhau lớn lên, đương nhiên biết rất rõ mọi chuyện.
Hoắc Diễn Huy nói nghiêm túc: Kính Nghiêu, nói thật, tôi cảm thấy may mắn khi cậu gặp căn bệnh như vậy, bằng không đứng cùng một chỗ với cậu, tôi còn có thể tán gái sao.
Tuy anh ta cũng là một soái ca, nhưng vẫn sợ đứng cạnh Hách Kính Nghiêu! Hách Kính Nghiêu không chỉ có diện mạo xuất sắc, quan trọng nhất là anh còn có khí chất tôn quý, có quyền thế và có ánh hào quang của tiền tài, đối với phụ nữ mà nói, đây là một loại thuốc kích thích.
Hách Kính Nghiêu liếc mắt nhìn anh ta: Tôi không giống với cậu, tôi là người một lòng một dạ.
Hoắc Diễn Huy nhịn không được liếc mắt: Cậu thử trái ôm phải ấp một người cho tôi xem chút?
Hách Kính Nghiêu mỉm cười, cổ tay hơi nghiêng, ly cocktail đổ lên quần Hoắc Diễn Huy, lập tức ở vị trí nào đó không được trong sáng bị ướt một mảng.
Hoắc Diễn Huy cảm giác đùi mình mát lạnh, nhảy dựng lên kêu gào: Hách Kính Nghiêu, tôi sẽ không bỏ qua cho cậu!
Nói xong, anh ta nhanh chóng chạy vào nhà vệ sinh để sửa sang lại.
Vân Thâm Hàn không biết phải làm sao đỡ lấy trán, anh ta nhìn Hoắc Diễn Chiêu: Anh không can ngăn sao?
Cậu nói xem nên cản ai? Mặt Hoắc Diễn Chiêu không biểu cảm nhìn anh ta một cái, Một người không thể đụng vào, một người quản cũng vô dụng.
Vân Thâm Hàn suy nghĩ, cũng thấy đúng. Hách Kính Nghiêu là người có tác phong người không đụng ta ta không phạm người, nhưng một khi chọc phải anh, chắc chắn sẽ có kết cục không mấy tốt đẹp.
Về phần Hoắc Diễn Huy, cái miệng ăn hại cũng không phải là ngày một ngày hai, mỗi lần đều bị Hách Kính Nghiêu sửa vô cùng thảm, đáng tiếc cho tới bây giờ anh ta vẫn không nhớ lâu được.
Lúc này, điện thoại Vân Thâm Hàn vang lên, anh ta bắt máy, Alo một tiếng, không biết đối phương nói gì đó, lập tức mặt anh ta lộ vẻ vui mừng.
Được, bảo cô ấy đến đây ngay!
Vân Thâm Hàn cúp điện thoại, nói với Hách Kính Nghiêu: Người pha rượu mà tôi hoan nghênh nhất đã trở lại, cậu có hứng thú không?
Hách Kính Nghiêu lười biếng liếc mắt nhìn anh ta.
Là một người phụ nữ. Vân Thâm Hàn bổ sung, Nhưng mà căn phòng này khá lớn, cô ấy đứng pha rượu ở phía bên kia...cũng không làm ảnh hưởng đến cậu.
Hách Kính Nghiêu suy nghĩ, gật đầu đồng ý: Không sao, để cô ấy đến đây đi.
Nếu có cảm giác không đúng, anh tránh đi là được. Bình thường khi tụ họp, các anh em cực kì nhân nhượng anh, cho nên Hách Kính Nghiêu cũng không muốn bởi vì mình mà khiến bọn họ mất hứng.
Đột nhiên Hoắc Diễn Chiêu cười như không cười, nói: Mỗi lần tôi ra ngoài đi chơi với Kính Nghiêu, Tuyết Phi thấy rất yên tâm. Ngay cả khi tôi đi ra ngoài với Thâm Hàn cô ấy cũng chưa yên tâm đến như vậy.