⬅ Trước Tiếp ➡
​Vân Thâm Hàn nghĩ nói: Tôi không thể cam đoan với em ấy rằng không có một người phụ nữ nào xuất hiện trong phạm vi ba mét. Để mà so sánh, thật sự đi cùng Kính Nghiêu, em ấy sẽ cảm thấy yên tâm hơn.
​Hách Kính Nghiêu tức giận nhìn bọn họ. Mấy người này một ngày không trêu ghẹo anh thì sẽ không cảm thấy thoải mái.
​ Anh chợt nhớ tới khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng của Tô Chỉ Hề, nhớ tới bàn tay nhỏ bé mềm mại như không xương của cô, những tiếng ngâm nga dịu dàng ngoan ngoãn.
​Chỉ mới nghĩ như vậy, anh cũng cảm thấy miệng đắng lưỡi khô.
​Thì ra sau khi có quan hệ với một người phụ nữ, thật sự người đàn ông sẽ bắt đầu nhớ nhung.
​Nhưng phải làm sao để cô cam tâm tình nguyện gả cho anh?
​ Hách Kính Nghiêu tin tưởng nếu anh cầu xin sự giúp đỡ từ những người bạn này, bọn họ nhất định sẽ quan tâm hỏi han rất nhiệt tình, nhưng muốn tìm ra một chủ ý đáng để tin tưởng thì không.
Đời này xem ra anh chỉ có thể đụng vào một người phụ nữ duy nhất, không thể để người khác phá hỏng được.
​Hách Kính Nghiêu cầm ly thủy tinh, mải mê suy nghĩ. Đột nhiên, mắt của anh liếc thấy một hình ảnh quen thuộc.
​ Bóng dáng của cô gái này, cô khoác áo jacket, bên trong mặc áo hở rốn cùng với chiếc váy làm bằng da ngắn, lộ ra cái eo thon gọn và bắp đùi trắng nõn, nhìn rất gợi cảm và quyến rũ.
​Cô đi vào phòng, dưới sự chỉ dẫn của quản lý quán bar, cô đứng ở một phòng khác đằng sau quầy bar, cô bắt đầu bày ra các loại rượu và ly thủy tinh, động tác cực kỳ thông thạo.
​Xem ra dưới ngọn đèn mở ảo khuôn mặt xinh đẹp này lại càng hấp dẫn hơn, khiến cho người ta cảm thấy lạnh người.
​ Cô không nhìn xem trong phòng có bao nhiêu người, cứ tự nhiên bắt đầu pha rượu, cổ tay bay lượn, một ly cocktail trong suốt được tạo ra, động tác vừa trôi chảy vừa đẹp mắt.
​Nhất thời trong lúc đó, cả phòng chỉ nghe thấy tiếng va chạm của ly thủy tinh và tiếng nước ào ào.
​ Hách Kính Nghiêu cầm ly cocktail trong tay nhưng không uống một ngụm nào, ánh mắt của anh luôn đặt ở trên người cô, lóe lên ý nghĩ nhất định phải có được.
Hoắc Diễn Chiêu nhíu mày: Thâm Hàn, đây là người pha rượu mà cậu nói?
​ Đúng vậy. Vân Thâm Hàn cười, Nhìn thú vị đúng không?
​Hoắc Diễn Chiêu gật đầu, nhìn về phía Hách Kính Nghiêu: Cậu có khỏe không?
​ Em rất khỏe. Giọng Hách Kính Nghiêu hơi khàn, nói xong, anh đã làm một chuyện khiến người khác khiếp sợ không thôi.
​Anh thả chiếc ly lên trên bàn, đứng lên, đi đến chỗ người pha rượu.
​Vân Thâm Hàn lại càng hoảng sợ: Kính Nghiêu, cậu bị làm sao vậy?
​Anh ta đang muốn đứng lên giữ chặt Hách Kính Nghiêu, lại bị Hoắc Diễn Chiêu ngăn cản.
​Biểu cảm của Hoắc Diễn Chiêu hơi kỳ dị: Cậu ấy không sao.
⬅ Trước Tiếp ➡