⬅ Trước Tiếp ➡
14.2: Đừng lo lắng
Hiển nhiên, ông ta đối với việc Ngải Tử Lam leo tới tập đoàn Đoàn Thị việc này đáng vui hơn đáng giận.
Cho dù ông đối với đứa con gái này không có chút cảm tình gì, thậm chí còn có chút ghét bỏ. Cũng không biết nó làm thế nào mà trèo lên được Đoàn tổng, nhưng đây là chuyện tốt. Vừa nghĩ tới việc sau này có thể lấy được tài nguyên từ Đoàn Thị bên đó, Ngải Thành Quốc liền cười ngoác miệng.
Tử lam đứa con gái này tuy không nên thân, nhưng cũng có thể lợi dụng một phen. Bất luận là gì, chỉ cần liên quan đến lợi ích, ông ta liền có thể khoác lên khuôn mặt hoàn toàn khác.
Trong mắt ông ta, chỉ có lợi ích.
Ông ta rất rõ hai mẹ con Hà Phương và Ngải Tử Kỳ không thích Ngải Tử Lam, cho nên, ông ta dứt khoát nói rõ: “Hai mẹ con bà sau này chú ý một chút, bây giờ thân phận của Ngải Tử Lam đã khác rồi, không thể dễ dàng đắc tội được, đặc biệt là Đoàn tổng đứng sau lưng nó, bằng không đừng trách ta trở mặt vô tình. Đoàn Thị không phải là nơi chúng ta có thể trêu chọc đến được đâu.”
Nói xong, ông ta không thèm nhìn hai người bọn họ nữa, trong lòng suy nghĩ tìm khoảng thời gian gần nhất đi tới thăm hỏi Đoàn tổng. Người này quyền thế ngất trời, ông ta một chút cũng không hiểu con rể.
Mà Ngải Tử Kỳ lúc này, ngồi trên sofa, nắm chặt bàn tay, nghiến chặt môi, ánh mắt âm u ác độc, chực như muốn ăn ai đó vậy.
Vừa bị mẹ quát lớn, lại nghe được những lời lạnh nhạt bên này của ba, trong lòng nhanh chóng trở nên tức giận. Lúc trước mẹ và ba đều đối xử với cô rất tốt, nếu không phải vì Ngải Tử Lam leo lên Đoàn Hồng Huyên, cô sao phải nhận những đối xử như này chứ, đều là vì một đứa con gái tiện nhân.
Vừa nghĩ tới người ban đầu hẹn hò với Đoàn Hồng Huyên là cô, vốn nên gả cho Đoàn Thị, người có được tất cả vinh quang phải là cô mới đúng, cô hận đến ngứa răng. Cô thề, sẽ có một ngày, cô sẽ đoạt lại tất cả những thứ vốn nên thuộc về cô, cho dù bằng thủ đoạn gì.
Còn bên này, Đoàn Hồng Huyên lái chiếc xe thể thao, lái tới khu biệt thự xa hoa nhất của Đoàn gia ở trung tâm thành phố s.
Có thể bước vào khu biệt thự này, không giàu thì quý, mỗi một người đều có thể khiến kinh tế chính trị của thành phố s rung chuyển.
Ngải Thị tuy cũng nằm trong giới thượng lưu, nhưng căn bản không cách nào sánh với tập đoàn tài phiệt cao cấp Đoàn Thị này, Ngải Tử Lam cũng là lần đầu tiên trông thấy khu biệt thự xa hoa tráng lệ như vậy, đây có thể nói là một nơi mà bất kỳ người thành phố s nào cả đời cũng mơ ước bước chân vào.
Ngải Tử Lam không ngờ, Đoàn Hồng Huyên cư nhiên lại đưa cô về Đoàn gia thật, chứ không phải chỉ là một nơi nào đó mang danh nghĩa Đoàn Thị.
Mặc dù anh ta trước mặt người Ngải gia nói muốn đưa cô về Đoàn gia, nhưng cô vẫn luôn cho rằng đó là vì anh ta muốn giữ gìn danh dự cho phu nhân tổng tài Đoàn Thị, cô cũng không có ước mong xa vời bước chân vào Đoàn gia, thậm chí còn có chút sợ hãi cùng bất an.
Cô có nên đi tới chào hỏi người nhà của anh ta không?
So với gia đình của cô, cuộc sống từ nhỏ đến lớn của Đoàn Hồng Huyên nhất định là vô cùng thoải mái, thân là con trai độc nhất sẽ hưởng thụ đủ tình thân.
Tình thân, cô đã rất lâu rồi chưa được cảm nhận.
Không biết, ba mẹ của anh ta, cũng là ba mẹ chồng của cô, không biết là người như thế nào.
“Đừng lo lắng.” Tinh tế nhận thấy sự lo lắng của cô, Đoàn Hồng Huyên trấn an, rất muốn ôm cô lại che chở, “Bọn họ không ăn thịt người đâu.”
15.1: Em muốn sống ở đâu
Không lâu sau, chiếc xe liền tiến vào một tòa nhà lớn.
Chiếc xe qua sân cổng trước, dừng lại trước biệt thự cao cấp.
Còn chưa xuống xe, Ngải Tử Lam thông qua cửa xe đã mơ hồ nhìn thấy hai hàng người đứng trước biệt thự, dáng vẻ cung kính cúi xuống, giống như là người hầu nghênh tiếp.
Rất nhanh, có người thay Ngải Tử Lam mở cửa xe.
“Xuống xe.” Đoàn Hồng Huyên nhàn nhạt mở miệng, liền xuống xe. Ngải Tử Lam cũng ngoan ngoãn xuống xe, có chút bất an đứng bên cạnh. 
Sớm đã có tài xế đứng đợi lái xe đi, lái vào gara chuyên dụng.
“Cung nghênh thiếu gia và thiếu phu nhân.” Vừa xuống xe, đã nghe thấy một loạt âm thanh nghênh đón cung kính.
Màn này giống hệt như trong TV, không khỏi khiến cho Ngải Tử Lam trợn mắt há hốc miệng, quý tộc quả nhiên khác biệt.
Ngải Tử Lam làm phu nhân tổng tài Đoàn Thị bỗng nhiên cảm nhận được áp lực, mặc dù mục đích gả cho Đoàn Hồng Huyên không đơn giản, nhưng ở trước công chúng, cô cũng nên biểu hiện ra chút khí chất cùng sự giáo dục cho phù hợp với thân phận này.
Làm sao để làm tốt một phu nhân quý tộc? Cô có chút mờ mịt. Xem ra thứ cần học hỏi vẫn còn rất nhiều.
Cô thật sự lo lắng, ngộ nhỡ trước khi chưa hoàn thành trách nhiệm gánh vác trên vai, mà Đoàn Hồng Huyên đã mất hứng thú với cô thì sao.
Đoàn Hồng Huyên sớm đã quen với những đãi ngộ như này, liền cất bước đi vào trong phòng.
Chỉ cần bước vào cánh cửa này, liền không còn đường lui.
“Đoàn Hồng Huyên.” Ngải Tử Lam cắn cắn môi, cẩn thận từng chút kêu tên hắn, như tiếng muỗi vậy không thể nghe thấy.
Nhưng Đoàn Hồng Huyên lại nghe được, dừng bước chân, quay người nhìn về phía cô, khẽ kêu: “Ừ.”
Bóng đêm thật sâu, ánh trăng như nước phụ trợ, da thịt trắng nõn của Ngải Tử Lam, gương mặt tú lệ toát lên vẻ rực rỡ, có lực mê dụ, chưa kể đến dáng người yêu kiều động lòng người kia.
Ngải Tử Lam nhìn hướng về Đoàn Hồng Huyên, có chút do dự, muốn nói lại thôi, vẫn là không nhịn được mở miệng: “Thật ra, em không nhất thiết phải sống ở Đoàn gia.”
“Im miệng.” Còn chưa đợi cô nói xong, Đoàn Hồng Huyên đã lạnh lùng cắt ngang lời cô, ánh mắt sâu và tối nhìn về phía cô, “Ngoài Đoàn gia, em còn muốn sống ở đâu nữa?”
Ngải gia thì không thể rồi. Trường học nào có thoải mái tự tại như ở nhà. Huống hồ sau khi tốt nghiệp thì cô sống ở đâu?
Đoàn Hồng Huyên cầm lòng không đặng đi tới gần Ngải Tử Lam, ngón tay thon dài trắng muốt chạm lên má cô, lại gần bên tai cô, nhẹ nhàng mà bá đạo nói: “Anh là Đoàn thiếu gia, em là vợ của anh, chỉ có thể sống ở Đoàn gia.”
“……”Ngải Tử Lam đành im lặng.
Lời anh ta nói không phải không có lý, huống hồ hiện tại cô muốn dựa vào quyền thế của tập đoàn Đoàn Thị, chỉ cần không phải Ngải gia, có nơi ở là tốt rồi. Huống hồ, Đoàn Hồng Huyên căn bản không có bạc đãi cô.
⬅ Trước Tiếp ➡