⬅ Trước Tiếp ➡
“Đi thôi.” Đoàn Hồng Huyên nắm lấy tay Ngải Tử Lam, bàn tay to dịu dàng nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của cô, cùng bước vào phòng khách Đoàn gia.
Ngoài dự đoán, phòng khách trang hoàng không quá lộng lẫy, mà toát lên vẻ cổ kính.
Chỉ thấy một người phụ nữ trung niên hiền lành đang ngồi ở ghế sofa, vẻ mặt hòa ái dễ gần, dáng người đoan chính, khí chất không tầm thường, phong thái vẫn còn, vẻ đẹp năm nào vẫn hiện rõ trên nét mày.
Hiển nhiên, đây chính là lão phu nhân. Mẹ của Đoàn Hồng Huyên, một phụ nữ quý tộc sống trong nhung lụa.
Lão phu nhân bên này, sớm khi trợ lý Lý lấy cốn hộ khẩu, biết được chuyện Đoàn Hồng Huyên muốn cưới vợ. Khi đó bà vui sướng lạ thường, cười đến không ngậm được miệng, đứa con trai bảo bối mà bà suốt 25 năm này đã giữ gìn thân thể nó như ngọc cuối cùng cũng đã nghĩ thông suốt rồi.
Bất luận là ai chỉ cần đưa người về là được rồi. Ngày bà đợi để được bế cháu đã lâu lắm rồi. Khi nhìn thấy những người phụ nữ cùng tuổi ẵm những đứa cháu trắng trẻo mập mạp, bà đã ngưỡng mộ đến cỡ nào.
Huống hồ, bà rất tin tưởng vào con mắt thẩm mỹ của Đoàn Hồng Huyên, tuyệt sẽ không kém người khác. Nếu không phải nó kén chọn quá, thì cũng đâu đến độ 25 tuổi mà vẫn độc thân. Khiến cho bên ngoài có một số tin đồn không hay.
15.2: Em muốn sống ở đâu
“Tiểu tử thúi! Cuối cùng cũng đem người về rồi. Mau tới cho ta xem nào, là cô gái nhà ai đã lên thuyền tặc của ngươi.” Còn không đợi Ngải Tử Lam chào hỏi, liền thấy lão phu nhân vờ tức giận đứng dậy khỏi sofa, đi tới khua khua khuôn mặt lạnh lùng của Đoàn Hồng Huyên.
Khuôn mặt lạnh lùng của Đoàn Hồng Huyên đột nhiên có chút giãn ra, vừa vội vàng tránh sự công kích của lão phu nhân, vừa dỗi nói: “Mẹ nói lời này, con là thuyền tặc, thì cũng là thuyền tặc của Đoàn gia, mẹ không phải ngày ngày trông ngóng ngày này sao?”
Ngải Tử Lam đột nhiên có chút mắc cười.
Cô không ngờ, Đoàn Hồng Huyên lạnh lùng khó gần cũng có ngày này.
Có lẽ, Đoàn gia cũng không có đáng sợ như cô tưởng tượng.
“Tiểu tử thúi.” Lõa phu nhân lại lầm bầm một câu, sau đó xoay người nhìn về phía Ngải Tử Lam, thân thiết kéo tay cô qua, vừa dịu dàng cười vừa tỉ mỉ quan sát cô.
“Lần đầu gặp, bác gái, xin chào.” Ngải Tử Lam lễ phép rụt rè chào.
Lõa phu nhân lại có chút không hài lòng đáp: “Còn kêu bác gái nữa.”
Không kêu bác gái, vậy kêu là mẹ sao? Ngải Tử Lam ngẩn ra, có chút thẹn thùng.
Mẹ của cô đã sớm mất khi cô mới một tuổi, có thể nói, trong kiếp sống 20 năm của cô, hai chữ mama này, trừ khi bi bô tập nói, số lần xuất hiện ít đến đáng thương.
“Con, kêu là mẹ.” Lão phu nhân giọng ôn tồn. Dưới ánh mắt chăm chú của lão phu nhân, vụng về, cẩn thận từng chút gọi: “Mẹ.”
Chữ này khi kêu ra, Ngải Tử Lam như cảm nhận được một cỗ rung động, tim trong nháy mắt đã trở nên mềm nhuyễn, ánh mắt chưa bao giờ nhu hòa đến vậy.
“Tốt! Đứa con dâu này ta nhận.” Lão phu nhận hớn hở, tiếng cười thật sảng khoái.
Kêu một tiếng mẹ liền nhận? Cứ như vậy mà tán thành? Ngải Tử Lam chân tay có chút luống cuống. Cô vốn cho rằng Đoàn lão phu nhân là một người nghiêm nghị, không ngờ lại hòa ái dễ gần như vậy, tiếp đón thân mật, khiến cho cô nhanh chóng thích người phụ nữ này.
“Mẹ không nhận cũng phải nhận.” Một tiếng băng lạnh ở phía bên truyền tới. Hiển nhiên hắn một chút cũng không thèm để ý tới cách nhìn của lão phu nhân đối với Ngải Tử Lam.
Ngải Tử Lam là người con gái mà hắn để ý, không phải vì cô các mặt đều không thể bắt bẻ, mà là dưới sự hiếp đáp khi dễ của Ngải gia, cô vẫn kiên cường, cô vẫn thầm nhẫn nhịn, sự thiện lương của cô đã làm hắn cảm động, khiến cho hắn muốn bảo vệ người con gái này, không muốn nhìn thấy cô chịu bất kỳ thương tổn nào.
“Người mẹ đã nhìn rồi, nên trả lại cho con đi.” Đoàn Hồng Huyên nhướn mày, lạnh lùng bá đạo buông một câu, liền nắm lấy tay Ngải Tử Lam hướng lên lầu hai.
Miệng lưỡi cường thế nào thật sự là từ con trai của bà? Lão phu nhân đứng đó không thể tin, bất đắc dĩ lắc đầu.
Tên tiểu tử này, kết hôn yêu đương vẫn là lạnh lùng bá đạo như vậy, thật đúng là cái khuôn mẫu khắc ra từ cha hắn.
16.1: Có anh ở đây
“Anh đưa em đi đâu?” Chỉ có thể bị Đoàn Hồng Huyên dẫn đi, cảm giác để mặc cho hắn đưa mình đi sống nơi nào thì đi thật không dễ chịu, Ngải Tử Lam cố gắng thoát khỏi bản tay giam cầm của hắn, bất đắc dĩ hắn càng nắm chặt hơn, sức mạnh của một người đàn ông trưởng thành không phải là thứ cô có thể kháng cự được.
“Nơi để ngủ.” Không để ý đến sự hơi giãy giụa của Ngải Tử Lam, Đoàn Hồng Huyên nắm chặt lấy tay cô, gương mặt tuấn nhan thâm thúy, lạnh lùng bức người.
“Em có thể tự mình đi theo anh mà.” Ngải Tử Lam vẫn có chút không tình nguyện, nhỏ giọng yêu cầu.
“Tử Lam.” Đoàn Hồng Huyên đột nhiên dừng bước chân lại, giọng trầm ấm mà khàn khàn, mang theo vẻ gợi cảm như có như không.
Ngải Tử Lam có chút ngạc nhiên, cho rằng hắn chuẩn bị buông tay, còn chưa kịp phản ứng lại, vừa lơ đãng một chút liền bị Đoàn Hồng Huyên thân thể cao lớn quay lại ôm lấy, áp chế tấm thân yêu kiều cuẩ cô vào bức tường bóng loáng.
Hắn muốn làm gì?
Hơi thở trong nháy mắt như nghẹt lại, theo đó trên đầu một bóng dáng cực lớn bao phủ lấy, thân thể mảnh mai yêu kiều của Ngải Tử Lam hoàn toàn bị Đoàn Hồng Huyên ôm trọn, khí tức nam tính nồng nồng bủa vây lấy cô, tiếng thở ấm áp kia lại gần trong gang tấc.
Thân thể Ngải Tử Lam đột nhiên có chút cứng đờ lại, tai hơi đỏ lên, không dám động đậy, sợ xảy ra chuyện gì không thể khống chế.
Cô sao có thể quên người đàn ông trước mắt này, không phải là người cô có thể dễ dàng chọc giận.
Đoàn Hồng Huyên dường như nhìn ra nỗi quẫn bách của cô, ánh mắt băng lãnh nhanh chóng lướt qua một tia giảo hoạt, vô tình hay cố ý đem thân thể lại gần cô, dường như muốn đem cả thân thể đều đè lên người cô vậy, chạm đến thân thể mềm mại ấm áp của cô, khiến hắn hoảng hốt nhớ đến tư vị mất hồn đêm hôm đó.
Thật sự muốn nếm lại tư vị của cô ấy lần nữa, ánh mắt dần trở nên đen tối, giống như biển lớn thâm sâu không nhìn thấy đáy, một cơn bão đen tối đang lặng lẽ. 
“Đoàn Hồng Huyên, xin anh tự trọng.” Bên tai đột nhiên vang lên một giọng lành lạnh.
Ngải Tử Lam không thích ứng được với bầu không khí ám muội đột nhiên xuất hiện này, có chút sợ hãi, có gì đó không đúng, sợ cục diện mà tiếp tục phát triển sẽ thoát khỏi sự khống chế của cô, ánh mắt nhìn về phía Đoàn Hồng Huyên với sự chán ghét cùng cảnh giác sâu sắc.
Nếu anh ta cưỡng bức cô, cô tuyệt sẽ không quan tâm cá chết lưới rách.
Lời của Ngải Tử Lam như một chậu nước lạnh hắt lên người Đoàn Hồng Huyên, lập tức kéo hắn bên bờ vực thẳm trở lại. Thấy phản ứng của mèo nhỏ trong lòng, hắn biết, hắn đã quá nóng vội rồi.
⬅ Trước Tiếp ➡