⬅ Trước Tiếp ➡
Cố đã không còn sức nữa rồi, lập tức sẽ bị mê đi dưới tác dụng của thuốc, lần này không thể vượt qua sao?
Ngay từ đầu Ngải Tử Kỳ chủ động kêu cô hẹn hò với Đoàn Hồng Huyên, Ngải Tử Lam liền biết chuyện này có gì đó không đúng rồi, nhưng cô sao có thể tới, người chị cùng cha khác mẹ này lại muốn hủy hoại cô như vậy.
Tiếng giày da nện trên nền đá cẩm thạch cả kinh khiến Ngải Tử Lam đột nhiên ngẩng đầu lên, trước mắt một mảnh mơ hồ, cô cố gắng lắm mới thông qua màu sắc quần áo nhìn ra, đây hình như là người trong nhà hàng nói muốn cứu cô. 
Đoàn Hồng Huyên theo vết máu tìm tới, còn chưa đứng vững, liền bị cô giống như mèo con hoảng loạn nhào vào ngực, theo bản năng ôm lấy cô. 
“Cứu cứu tôi cầu xin anh cứu cứu tôi.”
Người con gái trong lòng vừa cầu cứu, vừa dưới sự giày vò của thuốc vô thức cọ xát tấm thân mềm mại của mình lên cơ thể rắn chắc.
2.1: Hiến dâng lên mình
“Đừng lộn xộn, cẩn thận tôi thay đổi chủ ý.”
Đoàn Hồng Huyên ôm Ngải Tử Lam theo cầu thang xuống dưới lầu, cô gái nhỏ nỗ lực dùng má cọ xát lấy cổ hắn khiến hắn khó chịu hít thật sâu một hơi.
Hắn không phải là thánh nhân, càng không phải vô năng tính dục, hắn không thể trước một cô gái nhỏ xinh đẹp như vậy đang trong vòng tay mình bày ra cử chỉ quyến rũ mà không chút phản ứng.
Vốn dĩ hắn cũng định đi bằng thang máy, không ngờ cái tên nhận tiền của Ngải Tử Kỳ kia đang đứng ở bên ngoài, để tránh thêm phiền phức, hắn cũng chỉ có thể uất ức bỏ thêm chút sức lực của mình.
Chuyện bao đồng cũng đã quản rồi, không thể nào đem người ném xuống được.
Nhưng cô gái nhỏ trong lòng lại rất không an phận, mới xuống một tầng cầu thang mà thôi, cô đã nhanh chóng đem áo sơ mi của Đoàn Hồng Huyên lột ra, còn kề sát mình lên lồng ngực rắn chắc của Đoàn Hồng Huyên, khoảnh khắc tiếp xúc với làn da, phát ra tiếng rên thỏa mãn lại kích thích người khác.
Đoàn Hồng Huyên đang bán khỏa thân chạy, trong miệng lầm bầm một câu thô tục, bước chân nhanh thêm.
“Này”
Chưa đi được hai bước, Đoàn Hồng Huyên liền phát ra tiếng quát. 
Thực ra không thể trách hắn hốt hoảng, có trách chỉ có thể trách cô gái trong lòng đã bắt đầu cố gắng cởi hết áo sơ mi của hắn, hơn nữa còn không ngừng dùng cái miệng hồng hào hôn lên ngực hắn.
Như vậy mà đi, tuyệt đối sẽ bị xem như trường hợp điển hình của hành vi đáng xấu hổ, sẽ bị chụp ảnh đưa lên mạng.
Hơn nữa càng mất mặt chính là Ngải Tử Lam lại khiêu khích hắn như vậy, Đoàn Hồng Huyên hoài nghi mình có còn đủ sức ôm cô rời khỏi đây không.
Mèo hoang nhỏ trong lòng không thỏa mãn lại cắn lên ngực mình một cái, Đoàn Hồng Huyên hít một hơi, thiếu điều đem người ném ra.
“Cô ngoan chút đi.” Đoàn Hồng Huyên tràn đầy bất lực, thở dài nặng nề, đặt Ngải Tử Lam xuống để cô đứng dựa vào mình, lấy điện thoại ra gọi.
Hắn sở dĩ chọn nơi này làm chỗ hẹn hò, chính là vì hắn sau đó còn có chút chuyện cần giải quyết với chủ nhà hàng này Đàm Thiếu Hoa.
Bây giờ, chuyện chưa biết có giải quyết được hay không, nhưng phòng thì thật sự cần mượn gấp một cái.
Đàm Thiếu Hoa vừa nhận điện thoại đã giành lấy hỏi trước: “Tôi nghe nói cậu đã lấy đi một cô gái xinh đẹp từ nhà hàng của tôi, cậu Đoạn khẩu vị cậu cũng nặng a, tốt đấy.”
“Bớt nói nhảm đi, kêu người đem chìa khóa phòng nghỉ của ông ra cửa.” Đoàn Hồng Huyên hoàn toàn không để ý tới sự tò mò và trêu chọc của ông ta, thẳng thắn ra lệnh.
Đàm Thiếu Hoa vẫn còn muốn trêu chọc hắn mấy câu, liền nghe thấy Đoàn Hồng Huyên đầu dây bên kia tức giận nhỏ giọng nạt: Cô ngoan chút đi, đừng cởi quần tôi, sau đó điện thoại liền bị cúp cái rụp.
“Gấp vậy sao.” Đàm Thiếu Hoa nhìn điện thoại chết lặng, vội vàng kêu người đi đưa chìa khóa, tránh để Đoàn Hồng Huyên không giữ được thanh danh.
Đoàn Hồng Huyên hoàn toàn ôm Ngải Tử Lam xông lên tầng năm, may mà nhân viên của ông chủ động tác nhanh nhẹn, đã đợi sẵn trước phòng nghỉ.
Người lúc này ôm một cô gái tới phòng nghỉ của ông chủ, chỉ có người mà ông chủ dặn cho mượn phòng, người nhân viên không dám nhìn kỹ vào đôi nam nữ mờ ám kia, nhanh chóng mở cửa, lại đem chìa khóa đặt trên tủ giày trong phòng.
Trước khi đi, nhân viên kia còn không quên nói với Đoàn Hồng Huyên: “Đàm Thiếu Hoa nói, anh muốn ở lại bao lâu thì ở, cần thứ gì thì gọi điện cho ông ấy là được.”
Vẫn còn đang tránh nụ hôn của Ngải Tử Lam, Đoàn Hồng Huyên nét mặt sầm lại, nhân viên kia run lẩy bẩy, chạy như bay.
Có điều vừa vào cửa Ngải Tử Lam đã bắt đầu ôm lấy đầu Đoàn Hồng Huyên, hôn lên đôi môi mỏng gợi cảm kia.
Đoàn Hồng Huyên giơ chân lên đạp cửa, không chút thương hoa tiếc ngọc nào trực tiếp đem con mèo hoang nhỏ không lịch sự này ném lên giường ngủ.
“Eh”
Ngải Tử Lam mơ hồ kháng nghị một tiếng, trở mình liền đem chăn cuốn lên người.
2.2: Hiến dâng lên mình
Đoàn Hồng Huyên thấy trên cánh tay cô vết thương vẫn còn đang chảy máu, lông mày sắc bén cau lại, xoay người bắt đầu lục tìm trong phòng.
Đợi đến khi hắn mang hộp cứu thương lại, cảnh tượng trước mắt khiến hắn có cảm giác máu chảy ngược lên đỉnh đầu.
Ngải Tử Lam không biết từ lúc nào đã bỏ chiếc chăn cuốn trên người ra, áo khoác lông nhung trên người sớm đã bị cô cởi bỏ, chiếc áo lót có lẽ không dễ cởi, tức giận cô vừa lôi kéo quần áo vừa hổn hển, hoàn toàn không biết mình đã bị người khác nhìn thấy hết rồi.
Đoàn Hồng Huyên vừa tới gần, Ngải Tử Lam liền giống như con rắn xinh đẹp trườn tới, hơn nữa mục tiêu vô cùng rõ ràng, chính là muốn giúp hắn giải phóng nốt số quần áo ràng buộc phía thân dưới.
“Ngoan chút đi, bôi thuốc cho cô.” Đoàn Hồng Huyên không chịu nổi lôi cà vạt ra trói bàn tay đẹp của Ngải Tử Lam vào đầu giường, dùng cơ thể rắn chắc của mình đè lên thân thể không biết an phận của cô, sau đó bắt đầu nắm lấy tay trái bị thương của cô, rửa sạch miệng vết thương và bôi thuốc lên.
Ngải Tử Lam lần này vạch đúng lên mạch máu ở mu bàn tay, máu chảy ra hơi nhiều.
Oxy già tiếp xúc với vết thương, Ngải Tử Lam uất ức bẹp miệng rì rầm một tiếng, đôi mắt đẫm lệ hoàn toàn buộc tội tên bạo hành Đoàn Hồng Huyên.
⬅ Trước Tiếp ➡