Kết quả tên bạo hành một chút cũng không phản tỉnh, tiếp tục bôi thuốc.
Ngải Tử Lam bất mãn giãy giụa, đôi chân thon dài cọ xát vào đôi chân mạnh mẽ của Đoàn Hồng Huyên, dược tính lại phát tác, cô chịu không nổi đưa chân quặp lấy eo Đoàn Hồng Huyên, mờ ám cọ xát.
Đoàn Hồng Huyên khó khăn lắm mới bôi thuốc xong cho cô, chịu đựng sức nóng của cơ thể, tách cô gái đang dính lấy người mình ra, lại giúp cô cởi bỏ chiếc cà vạt đang trói ở cổ tay, muốn để cô ở phòng này qua đi dược tính
Kết quả người con gái không biết sống chết nắm lấy dây da hắn, bộ dạng đáng thương như là bị vứt bỏ vậy, uất ức lúng búng: “Đừng…….. đừng đi…….tôi khó chịu…….”
Đoàn Hồng Huyên không thể không thừa nhận, đối tượng hẹn hò của hắn thật sự rất xinh đẹp.
Khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay dưới tác dụng của thuốc ửng hồng lên thật quyến rũ, một đôi mắt long lanh màu nâu nhạt phủ một lớp hơi sương, thỉnh thoảng chớp chớp mắt đều tình thâm như nước câu dẫn tâm hồn, chưa kể đến tấm thân lung linh nửa lộ nửa che kia.
Giữa lúc Đoàn Hồng Huyên còn đang ngây ngẩn, Ngải Tử Lam đã trèo lên cơ thể cao lớn của hắn, giống như lữ khách lạc trên sa mạc cuối cùng cũng tìm được suối nước trong, trên mặt, trên cổ, trên ngực hắn đều in dấu những nụ hôn.
Thậm chí, người con gái này còn vì không được đáp lại, mà dùng răng cắn lên cơ bụng hắn một miếng.
“Cô tự chuốc lấy đó nhé.”
Trong đầu Đoàn Hồng Huyên cái gọi là lý trí kia đã bị trảo của con mèo nhỏ kia “bang” một cái đánh gãy, trực tiếp đẩy người ngã xuống đệm nước.
Ngải Tử Lam bị lạc trong dược tính hoàn toàn không biết mình sắp gặp phải nguy cơ gì, ngược lại lại phát ra những tiếng ưm đầy cao hứng, càng vội vàng sát lên thân thể Đoàn Hồng Huyên.
Đau đớn chỉ là chuyện trong nháy mắt, Ngải Tử Lam chỉ bất mãn mà lưu lại mấy vết cắn lên người Đoàn Hồng Huyên, cùng với mấy vết mèo cào như máu, liền bị Đoàn Hồng Huyên dùng cà vạt trói hai tay lên đầu giường, giống như hiến tế vậy, hoàn toàn hiến dâng lên mình.
3.1: Bị tính kế gánh tội thay
Nắng vàng óng ánh như từ cửa sổ rót xuống, trèo lên chiếc giường lớn hỗn độn kia.
Ngải Tử Lam choáng váng mở mắt ra, đưa tay lên che ánh nắng chói sáng, qua ba giây mới phản ứng lại mình không phải đang ở nhà.
Cô đột nhiên quay đầu lại, liền thấy tấm lưng người đàn ông bên cạnh đang say ngủ.
Thân thể người đàn ông này rất đẹp, phần lưng các cơ bắp hiện lên rõ ràng nhưng không quá lớn, cơ bắp hơi mỏng rất phù hợp với xương cốt cường tráng, một đường kéo dài đến vòng eo chắc khỏe, chiếc mông săn chắc phần lớn được chăn đắp lên, tạo nên một cảnh khiến cho Ngải Tử Lam đỏ mặt.
Cô không hề coi người trước mắt là kẻ xấu đã tính kế cô, Ngải Tử Lam nhớ rất rõ, là cô đã luôn làm phiền đối phương, không ngừng câu dẫn đối phương, hơn nữa, những vết cào kinh khủng sau lưng người đàn ông này cũng có thể chứng minh thái độ tối qua của cô rất “kịch liệt”.
Ngải Tử Lam lấy tay xoa xoa má nóng bừng, không dám đối diện với người đàn ông đã cùng cô một đêm xuân này.
Cô rón rén xuống giường, chịu đựng sự đau nhức trên người, nhặt từng mảnh quần áo bị vứt khắp sàn mặc vào, khi nhìn thấy những vết tím xanh trên người, mặt lại ửng đỏ.
Trước khi rời đi, cô chần chừ một chút, mở túi xách rút ra tất cả tiền mặt, giữ lại cho mình một tờ để bắt xe, tám trăm đồng còn lại đều đặt trên tủ nơi đầu giường.
Bất kể nói thế nào, tối qua cũng là người này đã cứu cô, chút tiền này coi như bày tỏ sự cám ơn.
Ngải Tử Lam lặng lẽ rời khỏi căn phòng, trên đường đi như một tên trộm cẩn thận từng li từng tí, vốn dĩ cô định đi cửa chính, nhưng sau khi trông thấy đám phóng viên đứng ở cửa lập tức lùi về phía sau cột hành lang.
Sáng sớm tinh mơ, nhà hàng còn chưa mở cửa, nguyên nhân đám phóng viên thủ ở đây chỉ có một, chính là đang đợi cô.
Tuyệt đối không thể bị đám phóng viên chụp được cô đi ra với bộ y phục rõ ràng bị xé rách, Ngải Tử Lam trong lòng nghĩ như vậy, tìm một nhân viên hỏi cửa sau, lặng lẽ rời đi.
Trên đường về nhà, Ngải Tử Lam nghĩ lại những chuyện hôm qua, liền hiểu ra tất cả.
Đoàn Hồng Huyên ban đầu hẳn là đối tượng hẹn hò của Ngải Tử Kỳ, con rùa vàng với chất lượng tuyệt hảo như vậy, nghĩ thế nào cũng không thể luận được cô, con gái của người vợ trước, lại hưởng dụng.
Nhưng Ngải Tử Kỳ lại lén chạy đến nói với cô, nói chị ta đã có đối tượng yêu thích rồi, xin mình thay chị ta đi hẹn hò.
Ngải Tử Lam không nén nổi hận mình ngây thơ, lại thật sự nghĩ rằng bất luận thế nào đây cũng là người chị cùng cha khác mẹ của cô, cho dù ngày thường giữa họ có chút mâu thuẫn xung đột, lúc này giúp một chút chuyện cũng có sao.
Ngươi xem người ta là chị em, người ta xem ngươi như kẻ thù.
Ngải Tử Lam trong lòng nói như vậy, trên khuôn mặt xinh đẹp hiện ra nét tự giễu.
Cô hoàn toàn có thể tưởng tượng được, nếu tất cả đều tiến triển thuận lợi như tính toán của Ngải Tử Kỳ, cô sẽ tình một đêm với người mà Ngải Tử Kỳ sắp đặt, sẽ bị phóng viên bắt gian, đến lúc đó cả thiên hạ đều biết.
Hoặc cô cùng kẻ cưỡng gian kia kết hôn, hoặc cô bị ba lấy lý do bại hoại gia phong đuổi ra khỏi nhà.
Chiêu này, thật quá tàn nhẫn.
Có điều, Ngải Tử Kỳ tính khí kiêu ngạo nhưng lại nhát gan sợ phiền phức, hẳn sẽ không có gan làm ra chuyện này, Ngải Tử Lam trong đầu hiện lên một ứng cử viên……trái tim hoàn toàn lạnh.
Đúng rồi, sao lại quên cơ chứ, người mẹ kế hai mặt của cô, không phải sớm đã vắt óc tính kế muốn đuổi cô đi, xem ra mẹ kế đã xác định được ba hoàn toàn không còn quan tâm tới cô nữa, cho nên mới dám đối phó với cô như vậy.
Dù sao thì, con gái của vợ trước, một đứa không ai đau xót không ai yêu quý không ai che chở bảo vệ, một cái gai trong mắt dễ dàng trừ bỏ như vậy, đương nhiên không thể bỏ qua.
Ngải Tử Lam lòng tràn đầy bi thương trở về nhà, cô sẽ không vì chuyện này mà đi mách với ba, bởi vì cô cho dù có lý cũng không thể nào nói rõ ra được.
Chẳng lẽ muốn nói với ba, nói đêm qua cô đã lên giường với một người đàn ông xa lạ, tất cả đều là do mẹ con Ngải Tử Kỳ tính kế.
Ba chỉ sợ dưới ngôn ngữ điêu ngoa của bọn họ, sẽ cho rằng cô dựng chuyện hành động bất chính, sau đó còn muốn bôi nhọ hãm hại người khác mà thôi.
Ngải Tử Lam thở dài, nói về gia môn liền bắt đầu tính toán nên làm thế nào để nhanh chóng rời khỏi, cô không truy cứu, không có nghĩa là cô tiếp tục ngốc ở lại đây cho người ta tính kế.
3.2: Bị tính kế gánh tội thay
“Tử Lam, sao giờ con mới về?”