⬅ Trước Tiếp ➡
Đối với Ngải Thành Quốc người này, không đề cập đến vấn đề lớn về nhân phẩm tác phong, thân làm ba ruột của Ngải Tử Lam nhưng lại không có che chở bảo vệ cho Tử Lam, lại nghe theo kẻ bên gối, nhắm vào ức hiếp Tử Lam, Đoàn Hồng Huyên không còn nghi ngờ gì nữa vô cùng chán ghét và khinh thường. Nhưng vẫn cần thiết phải tìm một cơ hội tốt giáp mặt cảnh cáo ông ta, giám sát kỹ nhưng người xung quanh mình, không thể để ông ta nắm được bất cứ điểm yếu nào.
“Vậy……được.” Trợ lý Lý chỉ có thể bất lực nhún vai, rời khỏi văn phòng.
“Tích tắc.”
Bỗng nhiên nhận được yêu cầu một cuộc gọi video, Đoàn Hồng Huyên quay người nhìn nhìn màn hình hiển thị, bèn tiếp nhận.
Trên màn hình hiển thị lập tức xuất hiện khuôn mặt tuấn tiếu người bạn của mình Đàm Thiếu Hoa, đồng thời bên tai truyền tới âm thanh quen thuộc “Đoàn thiếu gia, sao giờ mới nhận a, có phải mệt vì tối qua không?”
“Im miệng, có thời gian rảnh, hãy quan tâm đến vấn đề rối loạn cương dương của bản thân đi.” Đoàn Hồng Huyên không chút lưu tình trực tiếp phản bác.
“Chậc chậc.” Đàm Thiếu Hoa bất đắc dĩ lắc lắc đầu, vẻ mặt thần bí mà phức tạp, giọng trầm xuống, cố ý thu hút người khác, “Lão Đoàn, tên tiểu tử vô thanh vô thức nhà cậu, động tác nhanh như vậy! Vợ của cậu chẳng phải là chính là người con gái mà hôm đó cậu ở nhà hàng của tôi đã ôm đi sao, nghe nói ngày hôm sau tình huống trong phòng nghỉ rất phức tạp a.”
Nhắc tới chuyện này, Đoàn Hồng Huyên trên mặt có chút không được tự nhiên, không ngừng nghĩ tới cảnh hôm đó cùng Ngải Tử Lam liều chết triền miên, thân thể giao lưu khắc sâu, không ngừng có chút dư vị, không có chút nào che giấu, hào phóng thừa nhận: “Không sai, chính là cô ấy.”
“Được a, tên tiểu tử nhà cậu.” Đàm Thiếu Hoa rất ít khi trông thấy biểu cảm đắc ý cùng thỏa mãn này trên mặt Đoàn Hồng Huyên, trong lòng đã có kết luận đại khái, “Bất kể nói như thế nào, con mắt của lão Đoàn cậu tôi tán thành, vẫn muốn chúc mừng cậu cuối cùng cũng đã chấm dứt cuộc sống độc thân, cam tâm tình nguyện bước vào tròng.”
“Bớt nói nhảm đi.” Đoàn Hồng Huyên trừng mắt liếc ông ta, không có cảm tình tốt đẹp gì, “Tìm tôi có việc gì nói thẳng ra đi.”
“Tối nay Đàm lão gia xuất viện, chúng tôi định tổ chức một bữa dạ tiệc chúc mừng, đã mời hơn phân nửa giới quý tộc thành phố s, cậu đưa vợ cậu cùng tới đi, để chúng tôi có thể gặp mặt làm quen.” Thấy Đoàn Hồng Huyên có chút không kiên nhẫn, Đàm Thiếu Hoa liền đi thẳng vào vấn đề.
“Thế nào?”
Ý nghĩa buổi dạ tiệc này rất lớn, không những Đoàn Hồng Huyên có thể mượn cơ hội này công khai giới thiệu vợ của mình Ngải Tử Lam, để cô chính thức lộ diện, càng quan trọng là, Ngải Tử Lam có thể làm quen kết giao với nhân si quyền quý khắp nơi, nâng cao năng lực của mình, sớm làm được việc mà cô muốn làm.
“Không thành vấn đề.” Đoàn Hồng Huyên im lặng một hồi, lên tiếng trả lời.
Chính sự nói xong, Đàm Thiếu Hoa lại bắt đầu không đứng đắn, không ngừng dò hỏi vợ Đoàn Hồng Huyên mị lực ở chỗ nào, mà có thể câu dẫn được hắn người đàn ông ngàn năm dđơn thân này, bị ánh mắt càng lúc càng lạnh lùng của Đoàn Hồng Huyên trực tiếp đóng cánh cửa thông tin.
Thời gian như bay, mới đó mà đã sắp chạng vạng, ánh hoàng hôn dịu nhẹ chiếu xuống mặt đất.
5 giờ chiều, Đoàn Hồng Huyên cúi xuống nhìn đồng hồ trên tay, lôi điện thoại ra bấm nút quay số nhanh 1.
“Alo, ai vậy?” Điện thoại bên kia truyền tới giọng dịu dàng điềm tĩnh của Ngải Tử Lam.
19.2: Đi cùng anh
Khi có cuộc gọi lạ, Ngải Tử Lam vốn muốn trực tiếp không nhận, dù sao thì kẻ quấy rối cùng lừa đảo trên điện thoại đầu năm đã quá nhiều rồi, nhưng khi nhìn dãy số kia hiện rõ là thuộc thành phố s, lại ma xui quỷ khiến không có tắt đi. Giống như có một loại dự cảm, người gọi ddienj thoại là hắn.
“Em đang ở đâu vậy?” Đoàn Hồng Huyên lạnh lùng hỏi, giọng không nghe ra chút cảm xúc nào.
Thật sự là hắn rồi. Hắn liền như vậy chắc chắn cô sẽ nhận điện thoại sao? Ngộ nhỡ cô tắt thì sao? Ngải Tử Lam càng thêm không hiểu người đàn ông này, chỉ nhỏ giọng hỏi: “Em đang ở quán café charming gần trường học.”
“Em sao lại ở trong quán café?” Đoàn Hồng Huyên nhíu nhíu mày. Hắn nhìn qua thời khóa biểu của Ngải Tử Lam, hiện tại chắc vừa kết thúc tiết hội họa, cô đáng lẽ phải đang ở trong trường mới đúng chứ.
“Ách, giáo viên tạm thời có việc bận, nên đã điều chỉnh tiết học rồi. Em ra ngoài đi dạo.” Ngải Tử Lam giọng bình tĩnh không gợn sóng, nhưng Đoàn Hồng Huyên lại mơ hồ phát giác ra sự buồn bã.
Trên thực tế, Ngải Tử Lam hôm nay quả thực trải qua không mấy tốt đẹp. Đột nhiên kéo tới lượng lớn sự chú ý, người trên đường chỉ chỉ trỏ trỏ không ngừng bình luận khiến cô đau cả đầu, chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh để ngồi, hòa hoãn lại tâm trạng.
“Em đợi ở đó đi, anh tới đón em liền, một hồi phải tham dự dạ tiệc rồi.” Đoàn Hồng Huyên không có nói nhiều, chỉ bình tĩnh hạ mệnh lệnh. Có chuyện gì, đợi gặp mặt rồi hãy nói.
Trong quán café charming, trong một góc phòng nhỏ, ánh đèn mờ vàng chiếu rọi, không khí tràn ngập hương thơm dễ chịu, tiếng nhạc nhẹ nhàng du dương, bầu không khí yên lặng mà mê người.
Ngải Tử Lam ngồi trong căn phòng này, trong tay đang cầm một tờ báo ngày hôm nay, trên mặt bìa là tiêu đề rõ ràng “Tin hot! Tổng tài tập đoàn Đoàn Thị Đoàn Hồng Huyên đã cưới thiên kim Ngải gia vô danh.”
Có thể nhìn rõ những nếp gấp của tờ báo, cho thấy tờ báo không chỉ được giở một lần.
Ngải Tử Lam thở dài, xem ra làm phu nhân giới quý tộc không hề dễ dàng gì, nhất là lại làm phu nhân tổng tài Đoàn Thị Đoàn Hồng Huyên. Ngày hôm nay, dưới miệng lưỡi của người ta, cô nghiêm nhiên đã trở thành một kẻ không từ thủ đoạn, muốn trục lợi, tham vọng hư vinh, leo lên vị trí mặt hàng lòe loẹt trong giới quyền quý. Dù cho cái mặt hàng lòe loẹt này có biết bao nhiêu người ngưỡng mộ.
“Anh tới rồi.” Vẫn còn chìm đắm trong những tin tức, Ngải Tử Lam tâm trạng ủ dột bỗng nhiên nghe thấy giọng nói trầm ấm khàn khàn quen thuộc, rất nhanh bóng dáng đã phủ trên người cô, một bàn tay to ấm áp mà bá đạo kéo lấy tay cô, gắt gao dắt lấy, trong miệng lưỡi lạnh lùng là sự kiên định và dịu dàng, “Đi theo anh.”
“Đi đi đâu?” Mặc dù đã để cho Đoàn Hồng Huyên tùy ý đưa đi tới rất nhiều nơi, Ngải Tử Lam vẫn phải thốt lên hỏi.
“Trung tâm mua sắm.”
20.1: Em nhất định phải tới
Kéo tới trung tâm mua sắm Kone sang trọng nhất trung tâm thành phố s.
Trung tâm mua sắm Kone là thiên đường mua sắm nổi tiếng nhất thành phố s thậm chí cả châu Á, trang hoàng hoa lệ, phục vụ cấp cung điện, lượng lớn những thương hiệu nổi tiếng đều ở đây, tập trung những mặt hàng cao cấp. Một bộ đồ trà nhìn đơn giản trong đó cũng phải mất mấy mươi vạn, là nơi mà một người bình thường có lẽ cả đời này cũng không bước chân vào được, một nơi mà đã tới rồi liền không muốn rời đi.
Trong trung tâm mua sắm lấy màu champagne cùng be nhạt làm sắc điệu chủ đạo, để mỗi khách hàng bước vào đều cảm nhận được sự ấm áp thoải mái, nhưng cũng không có thay đổi chút nào tâm trạng của Ngải Tử Lam, người đang lo lắng và muốn chạy trốn ngay lập tức.
“Sao lại tới đây?” Ngải Tử Lam khẽ nhíu mày, ánh mắt có chút kinh hoàng, nội tâm thấp thỏm không yên.
Đoàn Hồng Huyên tùy ý đưa cô đến trung tâm mua sắm xa hoa như vậy, dọa cô một trận, mức chi tiêu hiện giờ của cô không cách nào hỗ trợ cho cô đến được những nơi như vậy.
Mặc dù thân là thiên kim Ngải gia, nhưng trong nhà chỉ có bà ngoại không có mấy thực quyền cùng ngôn quyền cưng chiều cô, mỗi tháng miễn cưỡng dựa vào chút bố thí của Ngải Thành Quốc mà duy trì cuộc sống. Chi phí ăn mặc hằng ngày của cô căn bản không giống một người đường đường là tiểu thư quý tộc, chứ chưa nói gì đến việc sánh với Ngải Tử Kỳ chị cô. 
“Dạ tiệc.” Đoàn Hồng Huyên đối với những nơi cao cấp như này sớm đã quen như đi xe trên đường, không quan tâm tới Ngải Tử Lam, mặt không biến sắc, lãnh khốc mà ngắn gọn.
Ngải Tử Lam lúc này mới nhớ ra dạ tiệc mà hắn nhắc đến trong điện thoại, trong lòng khẽ chột dạ.
“Là dạ tiệc rất quan trọng phải không?”
⬅ Trước Tiếp ➡