⬅ Trước Tiếp ➡
“Thế nào?” Đoàn Hồng Huyên nhướn mày, tinh quái nhìn cô, như là đang nhìn một tiểu miu vậy, ngón tay thon dài nhẹ nâng cằm cô lên, ngón tay chạm lên môi cô, nhẹ miết nơi cánh môi ửng đỏ.
Cái, cái gì vậy? Đây là đang hỏi kỹ thuật hôn của hắn như thế nào sao?
Mặc dù rất không muốn thừa nhận, nhưng kỹ thuật của hắn quả thật rất giỏi, hoàn toàn không giống tay mơ chút nào. Nghĩ đến đây, Ngải Tử Lam trong lòng có chút không thoải mái.
Ngải Tử Lam tức giận lại bất lực trợn mắt nhìn Đoàn Hồng Huyên, đối diện với ánh mắt tinh quái vô lại của hắn, trong lòng bỗng dâng lên một cỗ lửa giận. Cô quả thật khong thích ánh mắt như vậy của Đoàn Hồng Huyên một chút nào, rất không tôn trọng người khác, giống như giống như là xem cô như thứ đồ chơi vậy, muốn lấy ra chơi lúc nào thì lấy.
Trên thực tế, cô bây giờ chẳng phải đang bị đùa vui sao? Cái gì mà phóng viên rình mò, cô một người cũng không trông thấy đâu.
“Đoàn Hồng Huyên, em là vợ của anh, có lẽ không chính thức như vậy.” Ngải Tử Lam nhíu chặt mày, nghiêm nghị nhìn hướng về Đoàn Hồng Huyên, miệng lưỡi khách khí lịch sự, lại cũng mang theo sự lạnh lùng, “Nhưng em cũng không phải thứ đồ chơi để cho anh tùy tiện đem ra trêu đùa.”
Con mèo nhỏ đã tức giận rồi, Đoàn Hồng Huyên mặt như băng sương, môi mỏng mím chặt, ánh mắt lạnh lùng thật sâu nhìn Ngải Tử Lam, không nói gì cả.
Bầu không khí trong nháy mắt đình trệ lại, giữa hai người có chút căng thẳng.
Lại theo đó, giờ lên lớp cũng sắp muộn rồi, Ngải Tử Lam cũng không muốn giằng co, cũng không cách nào tiếp tục chịu đựng cái bầu không khí căng thẳng này nữa, quay người đi, để lại sau lưng một bóng dáng đẹp ngơ ngẩn.
Cách đó không xa, trên một con đường khác bên khu rừng nhỏ, mơ hồ có thể trông thấy bóng dáng Đoàn Hồng Huyên và Ngải Tử Lam hai người bọn họ.
“Mộng Dao, Mộng Dao.” Lưu Đan Dĩnh dùng sức lắc người bên cạnh không biết khi nào mới tỉnh, ngây ngốc nhìn về phía bạn mình, có chút lo lắng lẫn khó hiểu, “Cậu sao vậy?”
“Đan Dĩnh.” Trong khuôn viên của đại học s, hoa khôi Từ Mộng Dao lúc này mới hồi phục lại tinh thần, thần sắc có chút hoảng hốt, lại như vẫn còn đang đắm chìm trong suy tư vừa rồi, có chút si ngốc lẩm bẩm, “Mình hình như đã biết, người mà mình từ trước giờ muốn gả cho là người đàn ông như thế nào rồi.” 
“Cái gì? Là ai là ai?” Hoa khôi của đại học s đó giờ vẫn luôn cự tuyệt người theo đuổi cư nhiên lại động lòng phàm rồi.
Lưu Đan Dĩnh vô cùng hiếu kỳ, đây rốt cuộc là người đàn ông cực phẩm như thế nào, vội vàng liên thanh hỏi, đồng thời nhìn ngó xung quanh, nhưng không thấy gì cả, chỉ mơ hồ trông thấy chiếc xe thể thao cách đó không xa đang phi đi, lại không nhịn được thất thanh hét lên: “Đây đây là chiếc xe thể thao phiên bản giới hạn châu Á chỉ có một người có!”
Phải không vậy, người mà Từ Mộng Dao để ý chính là chủ nhân của chiếc xe thể thao kia? Nhưng sáng nay anh ta vừa mới công bố hôn sự a.
Trong văn phòng tổng tài của tòa cao ốc 66 tầng lầu Đoàn Thị. 
Đoàn Hồng Huyên lười biếng mà thích thú dựa trên ghế sofa bằng da thật, trước mặt hắn là một dãy cửa sổ sát đất, bên ngoài là trời cao mấy trăm mét, thiên không xanh thẳm, mây trắng lững lờ trôi, khiến cho người ta cảm thấy dễ chịu vô cùng.
18.2: Thế nào
Nghe thấy tiếng bước chân bình ổn phía sau, Đoàn Hồng Huyên không cần quay lại cũng biết là ai tới, vững vàng ngồi xuống như một băng sơn bất động, bất cứ lúc nào cũng có thể giữ được bình tĩnh, lạnh lùng mở miệng.
“Nói đi, hôm nay bên ngoài là dư luận gì?”
Trợ lý Lý ngước đôi mắt đen lên, cánh môi nhanh chóng hoạt động, nhanh chóng đem tình hình dư luận hiện tại tổng kết lại ngắn gọn.
Ngải Tử Lam tuyệt không thể ngờ, Đoàn Hồng Huyên nói tuyên bố với thiên hạ, thật sự đã tuyên bố rồi.
Sáng nay, tin tức Đoàn Hồng Huyên công tử tổng tài phú quý kết hôn đã lan truyền khắp cả giới quý tộc, bao gồm cả giới doanh nghiệp và giới giải trí châu Á, tin tức có thể nói là phủ khắp mọi nơi, không ai là không biết, không ai là không hiểu. Giống như trái bom nổ dưới nước sâu, khuấy động lên những cơn sóng dữ dội trên mặt nước phẳng lặng.
Không những phá tan những tin đồn về xu hướng tình dục và chức năng thận liên quan đến Đoàn Hồng Huyên, mà còn khiến vô số những cô gái chưa kết hôn trong giới quý tộc kinh ngạc cảm thán, không biết là cô gái nào đã có vinh hạnh được gả cho một tổng tài vừa giàu có vừa soái khí như Đoàn Hồng Huyên.
Rất nhanh tin tức đã lan truyền ra, người vợ chính là thiên kim thứ hai Ngải Thị lúc trước học ngành thiết kế ở đại học s, Ngải Tử Lam.
Mối liên hôn giữa Đoàn Thị và Ngải Thị lần này, không còn nghi ngờ gì nữa, sẽ trở thành đề tài bàn tán cho giới quý tộc trong mấy ngày trà tửu cũng không hết.
Ngoài những điều này ra, còn đột nhiên xuất hiện những câu chuyện tin đồn nhỏ về chuyện hai người đã quen biết nhau như thế nào, trong đó thậm chí còn có những chuyện có thể coi là những lời gièm pha, càng không nói đến những dư luận cùng ác ý bất lợi cho Ngải Tử Lam.
Bố cáo với thiên hạ trước mắt có thể là Đoàn Thị cố ý làm, nhưng dư luận bất lợi phía sau, chỉ sợ là người có dã tâm ở phía sau giật dây.
Vậy ai là người có khả năng nhất?
Có khả năng là những đối thủ cạnh tranh, cũng có thể là người mẹ kế cùng người chị Ngải Tử Kỳ kia….Người ở phía sau nhất định là đục nước béo cò, trục lợi từ trong đó.
“Thị trường cổ phiếu thì sao?” Đoàn Hồng Huyên không bày tỏ ý kiến của mình, chỉ là ngón trỏ tay phải khẽ bấu lên ghế sofa.
Trợ lý Lý khẽ thở dài, trầm tĩnh hỏi đáp: “Cổ phiếu Ngải Thị trong một đêm đã tăng vọt lên 8 điểm, còn về Ngải Thị….có chút trượt xuống.”
Xem ra, giới bên ngoài không mấy lạc quan về mối liên hôn giữa Đoàn Thị và Ngải Thị a. Điều này cũng nằm trong dự liệu của Đoàn Hồng Huyên. Có điều, người vợ mà Đoàn Hồng Huyên cưới luôn là người này, mà không phải là những điều kiện bên ngoài kia.
Hắn một người đàn ông nhìn thoáng qua tưởng như lãnh khốc, nhưng kỳ thực tâm tư kín kẽ, trước khi làm việc gì cũng suy nghĩ trước những hậu quả có thể phát sinh, bằng không mấy năm trước đã không có khả năng ngăn cơn sóng dữ của tập đoàn Đoàn Thị.
Nói cách khác, hắn không hối hận khi lấy Ngải Tử Lam.
19.1: Đi cùng anh
“Còn chuyện gì nữa không?” Đoàn Hồng Huyên nhớ tới cảnh chia tay với Ngải Tử Lam lúc sáng, ánh mắt càng thêm băng lãnh, giọng trầm thấp hơi khàn lại.
“Đoàn thiếu gia, Ngải Thành Quốc muốn hẹn với cậu một cuộc gặp mặt.” Nói xong, trợ lý Lý trên mặt không ngừng lộ ra mấy phần khinh thường.
Nếu là ngày trước, dựa vào thành tựu và địa vị trong giới kinh doanh của Ngải Thành Quốc, Ngải Thành Quốc sẽ không cách nào dễ dàng tiếp xúc được với Đoàn Hồng Huyên, đối với thỉnh cầu hẹn gặp mặt như này của ông ta, trong công ty đều là một mực từ chối.
Nhưng, bây giờ thì khác, bây giờ ông ta đã là ba vợ của Đoàn Hồng Huyên, giá trị con người có thể coi là nước lên thuyền lên, nhìn vào điểm này, người công ty thế nào cũng không dám cũng không thể trực tiếp từ chối được, đều phải xin qua chỉ thị của tổng tài mới được.
Mà hôm đó ở Ngải gia, trợ lý Lý đã thấy rõ được bộ mặt của Ngải Thành Quốc, đương nhiên là coi thường rồi.
“Ông già này.” Đoàn Hồng Huyên giọng lạnh lùng mà chán ghét, rất không khách khí, “Tuần tới sắp xếp một khoảng thời gian.”
Ngải Thành Quốc tìm tới hắn có chuyện gì ngoài việc leo lên giới quyền quý, từ trên người hắn lấy được chút lợi ích mà thôi.
⬅ Trước Tiếp ➡