⬅ Trước Tiếp ➡
Thực ra vừa vào tới cửa Ngải Tử Lam liền để ý thấy bác sĩ này có chút không giống bác sĩ.
Cũng không nói người này hung hãn, mà là quả thực hắn rất đẹp, một đôi mắt hoa đào cười lên liền giống như câu dẫn người khác, áo choàng trắng khoác trên người như sắp rớt ra, mềm mại tựa vào mặt bàn, một chút dáng vẻ vững vàng của bác sĩ cũng không có.
“Cô gái đừng để ý tới anh ta, đây là ghen tị với vẻ đẹp trai của tôi mà.” Vương Nhược Thanh cười trêu Ngải Tử Lam, người này vốn đã đẹp, cười lên lại càng tỏa sáng.
Có thể có quan hệ gần gũi với Đoàn Hồng Huyên như vậy nhất định không phải người thường, ngay cả cô cũng không thể đắc tội, Ngải Tử Lam nghẹn lời, đành ấp úng nói: “Uhm…anh Vương thật sự rất đẹp.”
Đoàn Hồng Huyên nghe vậy chút nữa thì phì cười, Vương Nhược Thành sắc mặt ấm ức đến nỗi không thành bộ dáng, dứt khoát đem tất cả dụng cụ xử lý vết thương sắp vào một khay ném cho hắn, sau đó nằm trên giường truyền dịch, quay lưng lại với bọn họ, bộ dạng cáu kỉnh như là một đứa trẻ ba tuổi.
“Ha ha ha, cậu tự mà làm đi.”
Ngải Tử Lam có chút lo lắng hỏi: “Anh ấy giận rồi.”
“Không sao, không cần để ý cậu ta, lát lại ổn thôi.” Đoàn Hồng Huyên không thèm nhìn Vương Nhược Thành, kéo bàn tay bị thương của Ngải Tử Lam lại, bỏ băng gạc cũ đi, lại dùng cồn rửa sạch vết thương.
Ngải Tử Lam ngay cả khi quen được Đoàn Hồng Huyên chăm sóc như vậy, cô vẫn có chút không thoải mái nói: “Anh Đoàn, hay là để tôi tự làm đi.”
“Yên nào.”
Đoàn Hồng Huyên cảnh cáo cô một tiếng, dùng tăm bông thoa thuốc mỡ lên mu bàn tay cô, động tác của hắn rất nhẹ nhàng, nhưng thuốc mỡ mà Vương Nhược Thành đưa tính kích thích quá mạnh, Ngải Tử Lam lúc đó lại xuýt xoa một tiếng.
“Rất đau” tay của Đoàn Hồng Huyên nhất thời dừng lại, có chút giống như là không dám động tay, sợ lại làm đau cô.
Ngải Tử Lam nén cơn đau nói: “Không sao, anh tiếp tục đi.”
“Chịu đựng chút nhé, sắp xong rồi.”
Đoàn Hồng Huyên trên miệng nói như vậy, động tác bôi thuốc càng nhẹ nhàng cẩn thận, nhìn giống như là đang bảo vệ một thứ trân bảo quý hiếm vậy.
Vương Nhược Thành thật như là Đoàn Hồng Huyên nói, sau ba phút giận dỗi, lại quay ra nói với hai người bọn họ: “Ta nói các người chú ý một chút có được không, lời lẽ như vậy a, ngoài cửa không biết còn tưởng rằng ta trong này xảy ra chuyện gì mờ ám đấy.”
6.2: Rất muốn phủi sạch quan hệ
Đoàn Hồng Huyên một chút cũng không nể mặt hỏi anh ta: “Cậu khi nào thì làm phẫu thuật đem não của cậu ra rửa sạch một chút vậy?”
Ngược lại Ngải Tử Lam đầu đầy sương mù nói: “Anh mắng anh ấy làm gì a.”
“Đừng để ý đến cậu ta, coi như cậu ta không có nói gì.” Đoàn Hồng Huyên ném cho Vương Nhược Thành một cái nhìn cảnh cáo, động tác nhanh nhẹn thuần thục mở băng gạc tiệt khuẩn, băng bó vết thương của Ngải Tử Lam lại.
Ngải Tử Lam cũng không biết có phải là cô ảo giác hay không, cách băng bó này đặc biệt giống với người đàn ông mà cô đã tình một đêm ở trong nhà hàng.
Có lẽ là ảo giác rồi, không chỉ là băng bó, khẳng định đều rất giống.
Xử lý xong vết thương của cô, Đoàn Hồng Huyên dặn dò Ngải Tử Lam: “Đi ra xe trước đi đợi tôi.”
Ngải Tử Lam rất là ngoan ngoãn gật đầu, tạm biệt Vương Nhược Thành xong bèn đi ra.
Cô vừa bước chân ra khỏi cửa, Vương Nhược Thành phía sau liền bị người ta huých một cái từ trên giường truyền dịch lăn xuống.
Vương Nhược Thành lấy bả vai đụng Đoàn Hồng Huyên một chút nói: “Ai da, tôi nói cậu đây là đào được cô gái từ ngọn núi nào vậy, coi bộ hồn nhiên, để bên cậu thật phí phạm của trời a.”
Đoạn đối thoại vừa nãy của Đoàn Hồng Huyên và Ngải Tử Lam ai nghe cũng có thể dễ dàng hiểu nhầm, kết quả Ngải Tử Lam được nhắc nhở cũng không biết vấn đề nằm ở chỗ nào, chuyện này đặt họ vào trong vòng tròn, đơn giản là một kỳ tích.
Đoàn Hồng Huyên vừa quan sát hắn, cười nhạo: “Đây là tự xấu hổ về hành vi xấu xa.”
“Tôi sợ cậu làm dơ cô gái nhà người ta.” Vương Nhược Thành bĩu môi, vẻ mặt ghét bỏ.
Ngải Tử Lam vẫn còn đợi ở bên ngoài, Đoàn Hồng Huyên cũng không muốn tiếp tục cùng hắn khua môi múa mép, nói thẳng: “Đi lấy một ít thuốc hạ sốt, với cả đem một ống thuốc mỡ vừa nãy cho tôi.”
Sau khi Đoàn Hồng Huyên lấy thuốc xong từ trong phòng khám đi ra, liền thấy Ngải Tử Lam vẫn đang đứng đợi bên xe.
“Sao không vào trong xe đợi?”
Ngải Tử Lam chỉ cười cười nói: “Muốn hóng chút gió.”
Đoàn Hồng Huyên hiểu, cô gái này mặc dù hồn nhiên, nhưng vô cùng hiểu kết giao đúng mực với người khác, hai người bọn họ không thân thuộc, cộng thêm thân phận kia của Đoàn Hồng Huyên, cô đương nhiên sẽ không một mình ngồi trong xe hắn, tránh để xảy ra chuyện gì khiến cả hai ngượng ngùng thậm chí chuốc thêm phiền phức cho cô.
Nói đơn giản, cô rất nỗ lực phủi sạch quan hệ với hắn.
Đáy mắt Đoàn Hồng Huyên lóe lên một sự thích thú, chủ động mở cửa xe cho Ngải Tử Lam: “Lên xe trước đã.”
Chiếc xe rời khỏi thành phố cổ, tòa nhà cũ nát loang lổ bị vứt lại phía sau, tầm nhìn trước mắt dần mở rộng.
Đang khi Ngải Tử Lam tính xem nơi nào thích hợp để kêu Đoàn Hồng Huyên cho cô xuống, Đoàn Hồng Huyên đột nhiên nói: “Thật ra tôi không hề hi vọng cùng con gái của Ngải gia kết hôn.”
Hắn dường như không có chuyện gì bèn khơi mào cái đề tài này, hình như đã quên, Ngải Tử Lam cũng là con gái của Ngải gia.
“Nếu tôi là cô, tôi cũng không muốn dính vào mớ hỗn độn của Ngải gia.”
Ngải Tử Lam ngây ra một chút, không hề có chút phản ứng gì là tức giận, ngược lại đồng ý với câu nói này của hắn.
7.1: Chúng ta hãy nói về một cái gì đó khác
Lần trước Ngải Thành Quốc vì chuyện lậu thuế mà suýt bị bắt, vẫn là đi khắp nơi nương nhờ quan hệ mới đem việc này lắng xuống.
⬅ Trước Tiếp ➡