⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng vì sự xuất hiện của Đoàn Hồng Huyên, hắn như một mặt trời mang ánh sáng hủy hoại, trong nháy mắt xua tan đi những u ám quanh người cô, đây thật sự kỳ diệu cũng thật kỳ quái.
Hắn tại sao lại vì cô mà làm những thứ này chứ.
Ngải Tử Kỳ thất thần, đợi khi cô phục hồi lại tinh thần mới phát hiện, cô cư nhiên đã lên xe của Đoàn Hồng Huyên, mà hiện tại Đoàn Hồng Huyên không biết muốn lái xe đi đâu.
Nghĩ rằng là mình lơ đãng, mặt ửng hồng Ngải Tử Lam chủ động nói: “Anh Đoàn, thật ngại, tôi vừa rồi có chút lơ đãng, anh tìm xem phía trước có cái giao lộ nào cho tôi xuống là được rồi, chuyện hôm nay cám ơn anh.”
“Vẫn chưa tới.”
Đoàn Hồng Huyên ngôn từ súc tích ném cho cô ba chữ, sau đó liền không nói chuyện nữa, tay dài mà mạnh mẽ nắm lấy vô lăng, mắt không chớp nhìn đường phía trước.
Khí tức cự tuyệt nói chuyện trên người đàn ông này tản phát ra bây giờ lại quá rõ ràng, Ngải Tử Lam im lặng đem tất cả những lời nói nuốt trở lại bụng.
Có lẽ người ta thật sự có chuyện, không tiện vì cô mà để lỡ thời gian.
Ngải Tử Lam an ủi mình như vậy, nhìn cảnh phố không quen thuộc bên đường, vẫn là nhịn không được nghĩ, hay là vì người này là Đoàn Hồng Huyên, cô tự hỏi không biết có phải mình bị lừa bán hay không nữa.
5.2: Cô không phải phiền phức
Không biết, khi cô đang ngắm đường phố, Đoàn Hồng Huyên lại xuyên qua kính chiếu hậu ngắm cô.
Người con gái này thật sự đã quên hết chuyện tối qua, hoàn toàn coi hắn là một kẻ xa lạ.
Đoàn Hồng Huyên trong tim gặm nhấm ba chữ “kẻ xa lạ”, lòng mơ hồ có chút không vui, đây là lần đầu, hắn không hi vọng một người con gái lọt vào tầm mắt hắn lại thành người xa lạ.
Không khí trong xe ngột ngạt khiến cho Ngải Tử lam có chút bất an, cô theo bản năng dùng ngón tay phải ngoắc dây an toàn, thầm tính xem từ đây về trường học bắt taxi mất bao nhiêu tiền.
Chiếc xe chầm chậm dừng lại, Ngải Tử Lam nhìn bên đường, phát hiện đây là một khu phố cổ tồi tàn, trong lòng càng hoang mang.
Cô quay đầu muốn hỏi Đoàn Hồng Huyên, nhưng người kia đã vòng sang ghế phụ thay cô mở cửa xe.
“Cám ơn.”Ngải Tử Lam lịch sự nói lời cám ơn, sau đó mới hỏi hắn, “Chúng ta tới chỗ này làm gì?”
Đoàn Hồng Huyên hất chiếc cằm góc cạnh, ý bảo Ngải Tử Lam nhìn bàn tay đeo băng gạc của mình.
“Vết thương trên bàn tay cô lại chảy máu rồi, phải xử lý một chút.”
Ngải Tử Lam lúc này mới chú ý đến tấm biển nhỏ bên đường: Old Town phòng khám khoa sản phụ.
Khoa sản phụ ba chữ này đập vào mắt, Ngải Tử Lam vội đưaa tay nắm lấy tay áo Đoàn Hồng Huyên, ngập ngừng nói: “Anh Đoàn, nơi này không hợp lắm, đây là sản phụ khoa a.”
Đoàn Hồng Huyên không để tâm nói: “Cô yên tâm, chút vết thương này hắn vẫn xử lý được.”
“Không phải, ý tôi là, thân phận của anh đặc biệt, nếu bị người ta biết anh đưa tôi vào khoa sản phụ này, khó tránh khỏi ảnh hưởng đến danh dự của anh.”
Ngải Tử Lam vừa lén nhìn phản ứng của Đoàn Hồng Huyên trong khi nói những lời trước đó, để không chọc giận Đoàn Hồng Huyên còn chủ động nói: “Lần này thật sự rất cảm ơn anh đã giúp tôi, như vậy đã đủ rồi, tôi lát nữa bắt taxi về trường học, để y sĩ của trường xử lý giúp tôi là được rồi, không thể làm phiền anh thêm nữa.”
Trong đôi mắt đen như bảo thạch xẹt qua ánh nguy hiểm, hắn từng bước tới gần, sau cùng dang hai cánh tay, sau cùng khóa Ngải Tử Lam vào giữa hắn và chiếc xe thể thao.
“Anh Đoàn, anh muốn làm gì?” Ngải Tử Lam không thể không che hai tay trước ngực, ngượng ngùng hỏi hắn.
“Tử Lam, cô phải nhớ hai chuyện.”
“Thứ nhất, chuyện của cô, không phải làm phiền.”
“Thứ hai, giữa chúng ta sẽ không có tai tiếng.”
Đoàn Hồng Huyên giơ hai ngón tay trước mắt Ngải Tử Lam, nụ cười nho nhã lộ ra mấy phần nguy hiểm.
6.1: Rất muốn phủi sạch quan hệ
Ngải Tử Lam không hiểu cho nên nhìn Đoàn Hồng Huyên.
Hai câu này cùng nói ra, là muốn nói chuyện của cô đối với hắn mà nói, chẳng qua chỉ là việt rất nhỏ, hơn nữa, cô vẫn chưa đủ tư cách làm đối tượng gây tai tiếng cho hắn sao?
Nếu đổi là một cô gái khác bị nói như vậy, hẳn sẽ tức giận, nhưng Ngải Tử Lam lại thở phào nhẹ nhõm.
Thành thật mà nói, cô một chút cũng không muốn liên quan đến Đoàn Hồng Huyên một kẻ kiêu ngạo này, huống hồ người này còn là đối tượng hẹn hò ban đầu của Ngải Tử Kỳ, nếu thật gây ra tai tiếng, đối với cô mà nói chính là vô cùng vô tận phiền toái.
Đoàn Hồng Huyên thấy cô hiện rõ chút thở phào, cảm thấy tim như bị kẻ nào đó nhét bông, bực bội.
“Đi thôi, xử lý vết thương của cô trước.” Đoàn Hồng Huyên thôi giam cầm Ngải Tử Lam, kéo tay cô dẫn vào trong đường hầm.
Người con gái này lại không thích liên quan đến hắn.
Đáng tiếc, muộn rồi, quan hệ bọn họ hiện tại đã giống như “thâm nhập” rồi.
Đây vẫn là lần đầu tiên kể từ khi sinh ra Ngải Tử Lam đến địa bàn của khoa sản phụ, điều làm cô có chút ngạc nhiên là, ở đây chỉ có một nam bác sĩ ngồi khám, không thấy bất cứ người phụ nữ nào khác.
Bên trong phòng khám nhỏ sạch hơn nhiều so với bên ngoài, chỗ cũng không nhỏ, không hề có bệnh nhân nào khác ở đây, có vẻ như việc kinh doanh không được tốt cho lắm.
Nam bác sĩ duy nhất thấy bọn họ đi vào, chính xác mà nói trông thấy Đoàn Hồng Huyên kinh ngạc một chút, trêu chọc nói: “Hôm nay mặt trời mọc ở đằng tây rồi, Đoàn công tử sao lại rảnh rỗi đến nơi nhỏ bé của tôi thế này.”
“Người nhìn không giống bác sĩ tốt, là bạn của tôi, Vương Nhược Thành.” Đoàn Hồng Huyên sau khi tiện miệng giới thiệu với Ngải Tử Lam, lại nói với bác sĩ, “giúp cô ấy xử lý vết thương một chút.”
⬅ Trước Tiếp ➡