⬅ Trước Tiếp ➡
Trong viện này có năm thanh niên trí thức, tất cả đều là nữ thanh niên trí thức, cứ hai người được phân một phòng, như vậy sẽ thừa ra một người, cho nên cô mới ở một mình một căn phòng, chờ tới lần sau lại có thanh niên trí thức mới tới, người đó sẽ ở chung phòng với cô.
Ngoại trừ Lý Tiểu Thanh, thái độ của ba người khác cũng không mấy tốt đẹp với cô. Khi thấy cô, chẳng những họ không cất lời chào hỏi, ngay cả một ánh mắt cũng lười nhìn qua bên này, giống như cô không hề tồn tại.
Tô Nguyệt cũng không muốn cố ý đi lấy lòng ai. Nếu các cô ấy đã không để ý tới cô, vậy cô cũng không chủ động nói cái gì, cô chỉ ngồi vào chỗ của mình, bưng bát cháo lên uống.
Nhưng mà, khi uống một ngụm cháo này, thiếu chút nữa cô đã phun nó ra ngoài.
Không biết ai nấu mà không cẩn thận như vậy.
Cháo được nấu còn nguyên hạt gạo thô, những hạt gạo thô này mắc nghẹn tại cổ họng, khi cô nuốt xuống một ngụm, có cảm giác cả họng đều đau rát.
Cái bánh bột bắp duy nhất trong khẩu phần của cô cũng vậy, cô cắn một ngụm rồi nuốt xuống, nó còn khó chịu hơn miếng cháo hồi nãy, vừa nuốt xuống, suýt chút nữa cô đã bị sặc tới chết.
Nước mắt Tô Nguyệt cũng muốn ứa ra ngoài.
Cô không ăn được, cũng phải cố mà nuốt, bởi vì nếu không ăn vậy chỉ có thể chịu đói bụng.
Ở niên đại này, muốn ăn ngon đó là chuyện không có khả năng. Bất cứ nơi nào cũng gặp tình trạng thiếu thốn vật tư, hiện tượng này ở nông thôn còn trầm trọng hơn nhiều lắm. Người có thể ăn cơm no đã là người có cuộc sống sung túc, dĩ nhiên không ai có thời gian mà đi suy nghĩ tới chuyện ăn ngon.
“Haizzz ” Một tiếng thở dài nhẹ nhàng thoát ra từ miệng cô, Tô Nguyệt đang lo lắng cho cuộc sống sau này của mình.
Nghề nghiệp mà cô theo đuổi cả đời chính là nghiên cứu mỹ thực, mỹ thực đã thành một sở thích không thể thiếu trong cuộc đời của cô, nếu không có mỹ thực, cuộc đời đều trở nên không còn ý nghĩa.
Nhưng mà, hệ thống lại ném cô tới thời đại này.
Xem ra, chuyện tiếp theo cô phải làm không phải là hoàn thành nhiệm vụ của mình, mà chính là làm cách nào để được ăn ngon.
Có điều, thời điểm hiện tại, trong tay cô chẳng có bất kỳ nguyên liệu nấu ăn nào, lại còn chưa thăm dò rõ ràng tình huống nơi đây, vì mục tiêu làm việc và ăn ngon, chắc chắn cô phải lên kế hoạch tỉ mỉ một chút.
Còn nữa, mấy ngày này là thời kỳ thu hoạch vội vàng nhất, mọi người đều phải tổng động viên toàn bộ sức lực đi cắt lúa, tới cũng vội vàng, đi cũng vội vàng, căn bản chẳng ai có thời gian đi nghiên cứu mỹ thực. Cô càng không thể xin nghỉ đi tìm nguyên liệu nấu ăn, cũng có nghĩa cô phải chờ khoảng thời gian thu hoạch này qua đi, mới có thể thực hiện kế hoạch được.
Nghĩ như vậy, Tô Nguyệt không thể không bằng lòng với số phận mà tiếp thu đối mặt với khốn cảnh trước mắt. Rốt cuộc, cô cũng phải căng da đầu uống cho xong chén cháo làm nghẹn cổ họng, cùng với bánh bột bắp khó lòng nuốt trôi, may mắn cũng xem như lấp đầy được cái bụng, không phải ôm bụng đói đi ngủ.
Rất nhanh cả đám đã ăn xong cơm tối, trong năm người bọn họ có một nữ thanh niên trí thức tên là Ngụy Giai, cô ta dùng ngữ khí không hài lòng nói với Tô Nguyệt “Tô Nguyệt, ngày mai tới phiên cô phụ trách nấu cơm, tôi hy vọng cô có thể dậy sớm một chút, đừng để cho tới lúc đi làm chúng tôi cũng không có cơm sáng, phải ôm bụng đói đi làm việc.”
Lúc cô ấy nói ra mấy lời này, những người khác đều hướng ánh mắt không vui nhìn về phía cô, trong đáy mắt của họ rõ ràng đầy áp lực cùng không hài lòng.
Tô Nguyệt ngẩn người, nghe lời cô ấy nói, cô mới nhớ ra lý do người ta nhắc nhở cô như vậy.
⬅ Trước Tiếp ➡