⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi nguyên chủ đi tới nơi này, bởi vì tâm tình bực bội, cả ngày cô ấy đều sống trong mơ màng lơ đãng. Thời điểm đến phiên cô ấy nấu cơm, buổi sáng cô ấy đều không dậy nổi.
Hơn nữa cô ấy lại không quen dùng bếp đất của nơi này, việc nấu cơm đơn giản đã trở thành chuyện cực kỳ khó khăn. Chính vì thế, rất nhiều lần cô ấy đều làm chậm trễ thời gian cơm sáng của mọi người, khiến cho mọi người ôm bụng đói mà ra đồng làm việc.
Những lần đó, mọi người đều có ý kiến với cô ấy, nói chuyện vài lần, nguyên chủ đều không để ý tới, dần dần mọi người không thèm nói chuyện với cô ấy nữa.
Ngoại trừ Lý Tiểu Thanh còn đối xử tốt với nguyên chủ một chút, ba người khác đều cùng nhau bài xích nguyên chủ.
Tô Nguyệt cảm thấy chuyện này đúng là do nguyên chủ sai, khó trách mọi người lại có thái độ khó chịu với cô ấy như vậy.
Trong lòng thở dài, Tô Nguyệt gật đầu nói “Được, tôi đã biết, buổi sáng ngày mai tôi sẽ làm cơm sáng sớm hơn, mọi người cứ yên tâm.”
Nghe vậy, tất cả mọi người lập tức yên lặng, bọn họ không nghĩ tới cô lại trả lời mình, tại sao lần này cô không như trước kia, không thèm nghe những gì bọn họ nói, sau đó lập tức xoay người rời đi?
Những lời này của Tô Nguyệt khiến cho mấy người bọn họ có chút không biết nên nói gì.
Trong tình huống hơi xấu hổ như thế này, vẫn là Lý Tiểu Thanh dẫn đầu đứng lên, nói “Được rồi, hôm nay chúng ta đã mệt mỏi cả một ngày, nên nhanh chóng đi nấu nước rửa mặt rồi tranh thủ nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai lại là một ngày rất bận rộn đó.”
Lúc này, mọi người mới đứng dậy, sôi nổi đi làm chuyện của mình.
Tô Nguyệt cũng không tranh với mọi người, chờ đến khi tất cả mọi người đều rửa mặt xong, cô mới tới phòng bếp nấu nước nóng, tiếp đó cô vào phòng, dùng một bồn nước, miễn cưỡng tắm rửa toàn thân mình.
Tuy phương thức tắm rửa này khiến cho cô muốn phát điên lên, nhưng dĩ nhiên còn khá hơn là không tắm rửa, Tô Nguyệt chỉ có thể suy nghĩ như vậy để an ủi bản thân mình, cũng coi như cô cảm nhận nỗi thống khổ của thế gian một lần đi.
Sau khi tắm rửa xong, Tô Nguyệt nằm hồi lâu trên giường, vốn dĩ cô đang muốn suy nghĩ một chút những bước tiếp theo mình nên làm gì, nào biết vừa lật qua lật lại vài cái, còn chưa kịp nảy ra ý tưởng gì, cô đã thiếp đi từ lúc nào không biết.
Ngày hôm sau thời điểm Tô Nguyệt tỉnh lại, khung cảnh bên ngoài vừa mới là tờ mờ sáng, cách nơi này không quá xa còn có tiếng gà gáy vang lên.
Cũng không biết bây giờ là mấy giờ rồi, cô cẩn thận lắng nghe động tĩnh bên ngoài, sau đó lại phát hiện bên ngoài đều im ắng, cũng có nghĩa là những người khác còn chưa thức giấc.
Tô Nguyệt nhớ tới hôm nay là phiên nấu cơm của cô, cô cũng không dám chậm trễ thêm nữa, trực tiếp đi tới phòng bếp rửa mặt, ngay sau đó cô lập tức bắt tay vào làm cơm sáng.
Tốt xấu gì nguyên chủ cũng từng sử dụng qua bếp đất, cho nên cô được kế thừa trí nhớ của cô ấy, cũng dùng khá thuận tay, chỉ có một vấn đề mấu chốt chính là nguyên liệu nấu ăn. Nguyên liệu nấu ăn ở nơi này, cũng chỉ có xác thô và bột bắp. Xác thô dùng để ninh cháo hoặc là nấu cơm, bột bắp dùng để hấp bánh ngô hoặc làm bánh nướng, trừ những món này ra, thứ duy nhất có thể xem như lương thực chính là một chén gạo, nhưng với lượng ít ỏi như vậy, chẳng thể làm nổi món gì cả.
Lần này cũng là một ví dụ khiến cho cô cảm nhận được rõ ràng hơn sự gian khổ của thời đại này.
Tục ngữ có câu, không bột đố gột nên hồ, tình huống hiện tại của cô chính là hình ảnh chân thật nhất để miêu tả ý nghĩa của câu này.
⬅ Trước Tiếp ➡