Sờ một chút chỉ sờ một chút thôi, Tống Tứ Lang âm thầm khuyên bảo bản thân, bàn tay to thô ráp chậm rãi theo vạt áo của tiểu cô nương trượt vào, mềm mại da thịt kia vừa chạm vào liền khiến hắn khó có thể tự kềm chế, trên một mảnh da thịt trắng mịn, một tiểu đậu đỏ lặng yên đứng thẳng, bị bàn tay Tống Tứ Lang kích thích.
Vết chai thô thô kia chạm vào trên da thịt có chút đau, Vương Nhị Ny trong lúc ngủ mơ phát ra một tiếng kêu tựa như tiếng mèo nỉ non, như là đang kháng nghị động tác của Tống Tứ Lang
Thanh âm mềm mại này, giống như là đặt một cọng rơm lên con lạc đà đã quá tải, triệt để đánh vỡ cố kị của Tống Tứ Lang, hắn thở phì phò, ngao một tiếng đánh tiếp.
Áo lót tiết khố dưới sự nỗ lực của Tống Tứ Lang, đều đi hểt thảy, chỉ lộ ra một thân thể nữ tử trắng nõn, bả vai mượt mà, cánh tay đáng yêu, còn có một đôi chân non mềm... Mỗi một chỗ đều là đáng yêu, nhỏ nhắn như vậy, đáng yêu khiến Tống Tứ Lang quên đi tất cả, trong mắt chỉ còn vật nhỏ trước mắt này.
Nhắm ngay tiếu đậu đỏ dụ dỗ kia, Tống Tứ Lang không chút khách khí ngậm vàotrong miệng, Vương Nhị Ny ngủ không được nữa, hoặc là nói nàng không thế tiếp tục giả bộ ngủ, Tống Tứ Lang này quả thực chính là hóa thân của dã thú a... Phi, nói dã thú vẫn còn tốt, lúc này hẳn là cầm thú Đối với một tiểu cô nương nhỏ như vậy hắn cũng có thể ra tay? "Ngươi đã nói không chạm vào ta ... Oa, oa tránh ra "
Tống Tứ Lang đáng dán vào tiểu thân thế mềm mại này, cắn tiểu đậu đỏ, hắn không phải không đau lòng nàng, chỉ là đang tuổi huyểt khí sôi trào, căn bản không có năng lực khống chế "Đừng khóc... Một lát ta đi vào... Liền thư thái". Hắn đã sớm nghe người ta nói qua, lúc vừa mới bắt đầu nữ nhân thường khóc, lại nói... Hắn sờ sờ vật nam tính trướng to đển kinh tâm động phách, tự đắc nghỉ, thứ này của hắn ở trong thôn chính là số một.
Vương Nhị Ny khóc càng lớn tiếng, còn muốn đi vào? Đây không phải là muốn giết nàng sao? Vật nam tính kia của Tống Tứ Lang kích cỡ tuyệt đối không phải đùa "Tống đại ca, Tống đại ca... Mau cứu cứu ta Oa, oa "
Tống Tứ Lang nổi giận, làm sao đển thời điểm mấu chốt này còn không quên kêu tên Tống Đại Lang, chẳng lẽ nương tử chỉ thích đại ca?
"Không được khóc ". Sao hắn không nói bản thân làm chuyện đáng khinh chứ? Là con người thì đều sợ hãi...
Vương Nhị Ny liều mạng giãy dụa "Buông ta ra, ta còn nhỏ a, làm không được "
Dáng người mềm mại kia, cọ xát lên da thịt tuổi trẻ của Tống Tứ Lang, càng làm gia tăng khoáı cảm, trên trán Tống Tứ Lang kích động rơi mồ hôi, gân xanh nổi lên, hắn dùng tay che miệng Vương Nhị Ny, tay kia thì cố định lại thân thể Vương Nhị Ny, nỗ lực dùng vật nam tính của bản thân nghiên cứu, chỗ này thì đâm, chỗ kia thì thúc vào, chỉ là chưa vào cửa.
Bỗng nhiên một bóng đen đánh úp lại, mỗi bên một người, Tống Tứ Lang bị ngườỉ phía sau dùng sức kéo ra, thì ra tiếng khóc vương Nhị Ny rốt cục đã đánh thức mấy huynh đệ đang ngủ. Manh động thì dễ bị chết đầu tiên...
Vương Nhị Ny cảm thấy thân mình rất nhẹ, một cái nghiêng người đã bị ôm vào ôm ấp quen thuộc, không phải là Tống Đại Lang thì là ai? Trái tim của nàng rốt cục cũng thả xuống "Đại Lang ca ca..."
Tống Tứ Lang lúc này mới có chút phục hồi tinh thần lại, chỉ là vật nam tính kia của hắn còn đang đứng thẳng tắp, kích cỡ kia, độ dày kia, rất hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang, "Nương tử.. Đại ca, huynh nghe ta nói..."