Tống Tam Lang hung hăng vỗ cái ót của Tống Tứ Lang "Nương tử còn nhỏ như vậy, ngươi lấy thứ này của ngươi đâm vào, không phải là muốn mạng của nàng sao?". Làm nam nhân mà nói đều thích kích cỡ lớn, đấy chính là kiêu ngạo của nam nhân, thứ nam tính của Tống Tứ Lang hôm nay, không biết khiến bao nhiêu huynh đệ hâm mộ.
Tống Nhị Lang cầm khăn tay, nhẹ nhàng lau nước mắt của vương Nhị Ny, ôn nhu nói "Nương tử, đừng sợ, bọn ta đều ở đây, sẽ không để Tứ Lang khi dễ nàng"
Vương Nhị Ny cảm kích nhìn Tống Nhị Lang cười cười, ánh mắt dư quang bay đến vật kiêu ngạo vẫn còn đứng thẳng của Tống Tứ Lang, thô như vậy, lớn như vậy, gân xanh xung quanh, đáng sợ, vương Nhị Ny ở kiếp trước cũng là một cô gái chưa từng yêu đương, tư thế Tống Tứ Lang hôm nay thật sự là dọa nàng.
Tống Đại Lang đem Vương Nhị Ny giao cho Tống Nhị Lang ôm, chính mình đi ngang qua, hung hăng đạp Tống Tứ Lang một cước "Ngươi đối xử với nương tứ thế này sao? Hay là đang đối đãi với súc vật?"
Trong lòng Tống Tứ Lang cũng khó chịu, hắn không phải là nhịn không được mới thế sao?
"Đại ca, huynh đánh ta, ta nhận, nhưng mà nương tử thật rất mê người, ta chịu không nối a, eo nhỏ kia sờ một chút, làn da trơn mềm trắng trẻo, lúc cất tiếng kêu rên khỏi phải nói đáng yêu đến nhường nàó
Vương Nhị Ny cảm thấy oan uống muốn chết, nàng kêu rên khi nào?
Hình dung này của Tống Tứ Lang... Vài vị huynh đệ lập tức cảm thấy không dễ chịu, một đám tiểu lều trại đều nhô lên, đặc biệt Tống Nhị Lang đang ôm vương
Nhị Ny trần ͙truồng, mềm mại da thịt kia dán vào trên người, khỏi cần nói thoải mái biết bao.
Tống Đại Lang nhẹ nhàng ho khan một tiếng, che giấu vật nam tính của bản thân đang đứng thẳng "Tứ Lang, hôm nay đệ phạm sai lầm, phạt đệ năm nay không được ôm nương tử ngủ"
Tống Tứ Lang ủ rũ "Lần sau ta sẽ chú ý, có thể hay không.."
"Không được, đệ xem nương tử sợ hãi như thế"
Tống Tứ Lang dùng ánh mắt cực kỳ khát cầu nhìn Vương Nhị Ny, Vương Nhị Ny trong đầu vòng vo, tuy rằng nàng có thể lý giải xúc động của nam nhân, nhưng mà hôm nay dễ dàng tha thứ cho hắn, vậy lần sau thì thế nào?
Một đêm xem như nguy hiểm đã qua, vì trấn an cảm xúc của Vương Nhị Ny, vẫn là để Tống Đại Lang ôm ngủ. Trước kia Vương Nhị Ny không cảm thấy, nhưng sau khi trải qua sự việc lần này, nàng đột nhiên phát hiện, Tống Đại Lang có một loại bình tĩnh, ẩn nhẫn, thật đúng không có mấy người huynh đệ nào sánh bằng, nàng vô cùng an tâm ở trong lòng Tống Đại Lang tìm một vị trí thích hợp, ôm thắt lưng hắn, chậm rãi tiến nhập mộng đẹp.
Tống Đại Lang nghe tiếng hít thở dần dần đều đều, nhịn không được đấy sợi tóc trên gò má của Vương Nhị Ny ra, hôn một cái, chỉ cảm thấy cảm giác ngực trống rỗng lúc nãy đã được lấp đầy.
Nhưng mà chỉ một lát sau, hắn cũng tiến nhập mộng đẹp.
Thế nhưng vẫn có người ngủ không yên, thì chính là Tống Tứ Lang... Hắn đáng thương nhìn chằm chằm góc tường đen tuyền, trợn tròn mắt đến hừng đông.
Sáng sớm hôm sau, vài vị huynh đệ cứ theo lẽ thường ngồi ăn cơm, Tống Tứ Lang chủ động mở miệng nói Mùa thu cũng sắp qua, quần áo mùa đông của nương tử còn chưa có làm a"
Tống gia nghèo, cày ruộng thu hoạch gạo, có thế no bụng đã không tệ lắm rồi, cho nên cần thêm vài vị huynh đệ vào núi săn thú, nông phu ở ngọn núi này, bình thường đều ở nhà, có rảnh thì đi săn phụ giúp gia đình.
Nhưng mà muốn nói ai săn thú giỏi nhất, thì chính là Tống Tứ Lang, hắn trời sinh khí lực lớn, một tay có thể cầm lấy mấy chục cân đá, mấy năm nay tuối càng lớn càng là một tay săn giỏi.
"Đệ chuấn bị đi săn thú?" Tống Tam Lang nhíu mày.