"Ta muốn làm cho quần áo mới cho nương tử mặc...". Nói xong liền thẳng tắp nhìn chằm chằm Vương Nhị Ny, ý tứ lấy lòng không cần nói cũng biết.
"Đều là như vậy mà, nương tử, lúc cha nàng đi săn không phải như vậy sao?".
Tống Tam Lang cởi áo khoác, ngửi ngửi thân thể mình, mãi đến khi ngửi thấy một mùi hương khoan khoái thì mới cười nhẹ.
"Ta đã quên ... Vậy buổi tối ngủ như thế nào?", Vương Nhị Ny căn bản là một người khác thì làm sao mà biết cha nàng săn thú thể nào chứ.
Tống Tam Lang đi đến bên cạnh Vương Nhị Ny, thuận tay đem nàng ôm vào trong ngực "Tùy tiện tìm một chỗ, có đôi khi theo dõi con mồi cho nên buổi tối cũng không thể ngủ"
Vương Nhị Ny đỏ mặt, Tống Đại Lang ôm nàng, nàng đã có chút tiếp nhận rồi, nhưng mà Tống Tam Lang đối với nàng mà nói còn có chút xa lạ... Vài vị huynh đệ cuối cùng quyết định dựa vào trình tự lớn nhỏ mà thực hiện, đương nhiên trừ Tống Tứ Lang đã phạm sai lầm ra, hôm nay vốn là đến lượt Tống Nhị Lang, nhưng mà hắn cùng Tống Tứ Lang đi săn, tự nhiên là đến phiên Tống Tam Lang.
"Trời lạnh thế kia a..." Thời tiết đã bắt đầu có chút lạnh, đêm nay thế nào cũng...
"Đi săn không thể giống như ở nhà, phải chịu khổ một chút". Tống Tam Lang thấy Vương Nhị Ny lo lắng cho huynh đệ, trong lòng ấm áp, kìm lòng không được hôn một cái lên mặt nàng.
Bỗng nhiên Vương Nhị Ny có cảm giác một bóng đen đánh úp lại, sau đó là cánh môi mang hơi thở ấm áp nam tính, mềm nhẹ, nhẹ nhàng buông xuống, mang theo một loại yêu quý nói không nên lời. Nàng cảm thấy bản thân lại mềm lòng, nụ hôn này không mang theo một điếm cường ngạnh, là một loại hành động an ủi.
Tống Đại Lang nhìn hai thân ảnh đang ôm ấp, trong lòng có chút ghen tị, thở dài một hơi, lại nhìn nhìn Tống Ngũ Lang ở bên cạnh hắn đã ngủ chỏng vó, thầm nghĩ, thật sự là tuổi nhỏ không biết gì a.
Thân thế Vương Nhị Ny cứng ngắt lui vào trong lòng của Tống Tam Lang, bỗng nhiên phát hiện vật nam tính sau lưng đang trồi dậy, nàng có chút xấu hổ nghĩ, hỉ vọng đêm nay có thế bình yên mà ngủ... Đừng lại xảy ra việc gì a.
Trong màn đêm yên tĩnh, ánh trăng chiếu vào hai thân ảnh ôm ấp, toàn bộ dáng người bé bỏng của nữ tử bị nam tử ôm vào trong lòng, mãi đến khi nghe thấy nữ tử phát ra tiếng hít thở đều đều, mới lặng lẽ mở mắt.
Tống Tam Lang dựa vào ánh trăng nhìn gò má trắng nõn của Vương Nhị Ny, cái mũi khéo léo, còn có cái miệng nhỏ nhắn hồng nhuận khẽ nhếch, chỉ cảm chỗ nào cũng đáng yêu đến cực điếm, một loại cảm xúc mềm mại ở trong cơ thế hắn dần dần bừng lên, giống như là ngâm mình ở trong nước ấm dào dạt của mùa xuân tháng ba.
Hắn vương tay cầm lấy bàn tay nhỏ bé, trên tay có chút thô ráp, nghĩ rằng ở nhà nàng cũng chịu không ít khổ sở? Hắn có chút đau lòng nghĩ, các huynh đệ trong nhà yêu thương nàng như vậy, sẽ từ từ dưỡng đẹp trở lại. Vương Nhị Ny tựa hồ có chút khó chịu khi bị người khác nắm lấy tay, không thoải mái xoay người một cái, áo lót rộng rãi lộ ra cổ trắng nõn cùng bả vai mượt mà, ở dưới ánh trăng màu bạc, tản mát ra một loại mỹ lệ của trân châụ
Tống Tam Lang chỉ cảm thấy yết hầu căng thắng, vật nam tính vốn đang đứng thẳng, càng dâng trào lên, hắn có chút nhịn không được nghĩ, không trách tứ đệ điên cuồng như vậy, ngay cả hắn tự nhận là lực tự chủ cực kì tốt cũng còn không chịu nổi nữa là, hắn do dự nửa ngày vẫn là vương tay, chuẩn bị giúp Vương Nhị Ny kéo áo lót lên, chỉ là đầu ngón tay kia đụng phải da thịt trắng mịn, giống như là biết suy nghĩ của hẳn mà để lên.