Xe hơi lái vào một con phố cổ, sau đó dừng lại trước một tòa kiến trúc hai tầng cổ xưa.
Con ngõ này đi đến đâu cũng có thể nhìn thấy hàng đổ cổ và tiệm đồ dùng ma chay cưới gả, ở ven đường còn có không ít người bày quán xem bói và bán Phật ngọc, có cảm giác tách biệt mãnh liệt với thành phố hiện địa hóa ngoài kia.
Hạ Sênh xuống xe định đi theo Giang Trọng Thanh vào trong.
Một đứa trẻ cầm chong chóng chạy từ trong tiệm ra, Hạ Sênh theo bản năng đứng dịch sang một bên.
Nhưng phía sau cô không biết từ khi nào đã xuất hiện một người, cô vừa lùi lại, sau lưng đã đụng trúng vào người ta.
Một mùi hương nhẹ thấm vào tim gan mang theo cảm giác khiến người an tâm bao trùm lấy cả người cô từ phía saụ
Chưa đợi cô xin lỗi thì đằng sau đã có người khẩn trương mở miệng “Gia, ngài không sao chứ?”
Hạ Sênh nghe thấy trên đầu truyền tới một giọng nói trầm thấp và êm tai “Không sao.”
Cô quay người nhìn rõ gương mặt của đối phương.
Dáng người của người đàn ông thẳng tắp, tuấn tú, lạnh lùng và cao ngạo.
Khuôn mặt vốn dĩ lạnh lùng nhưng sau khi đối diện tầm nhìn với cô, sông băng trong mắt dường như lập tức tan chảy, mang theo vẻ dịu dàng và nhẹ nhàng.
Thẩm Nghiên Trần cúi xuống nhìn cô gái trẻ trước mặt và hỏi “Có đau không?”
Hạ Sênh lắc đầu sau đó vẫn ngẩng đầu nhìn anh như vậy mà không chớp mắt lấy một lần.
Sát khí trên người người này rất nồng, thuộc dạng nồng nhất mà cô từng gặp trong đời.
Cô không nhịn được mà trộm hít một hơi.
Thơm ghê
Hạ Sênh híp mắt đầy thỏa mãn, suýt chút nữa không nhịn được mà ợ một tiếng.
Lúc sư phụ còn tại thế từng nói cô không phải nguyên hồn của cơ thể Hạ Sênh này, thật ra nguyên chủ đã chết từ lúc được sư phụ tìm thấy rồi.
Mà cô không biết là linh thể từ đâu tới, sau khi Hạ Sênh chết mới chiếm lấy cơ thể của người ta.
Sau khi đoạt xá, linh hồn cô không được hoàn chỉnh cho lắm, không nhớ được chuyện kiếp trước của mình, đồng thời còn cực kỳ mất ổn định.
Vì hồn thể không vững nên cô thường xuyên phải cắn nuốt sát khí của lệ quỷ để bản thân lớn mạnh hơn, bằng không, sẽ gặp nguy cơ hồn phách tiêu tan.
Nhưng phần lớn quỷ hồn đều không gian ác, cộng thêm ở nông thôn đất rộng người thưa, quỷ hồn không tập trung, bình thường phải tốn mấy tháng mới có thể tìm được một lệ quỷ, vì vậy mà hồn thể thường xuyên nằm trong trạng thái đói khát.
Mà người trước mắt này, vừa rồi cô chẳng qua chỉ hít một hơi nhỏ sát khí trên người anh thôi đã cảm thấy no căng rồi.
Đúng là một miếng thịt khô biết chạy mà
Kiểu có thể xẻo một miếng để ăn bất cứ lúc nào ấy
Nghĩ đến đây, ánh mắt cô nhìn về phía Thẩm Nghiên Trần không khỏi trở nên nóng rực hơn.
Nhìn thấy cô cứ nhìn chằm chằm vào gia nhà mình, Lộ Nhân đứng đằng sau Thẩm Nghiên Trần lên tiếng nhắc nhở “Cô gái, lên cơn mê trai cũng phải có chừng mực thôi, còn nhìn nữa là bất lịch sự lắm đó.”
Lộ Nhân vừa dứt lời, còn chưa đợi Hạ Sênh trả lời đã nhận ngay một ánh mắt tới từ gia nhà mình trước.
Cả người anh ta run lên, lặng lẽ lui ra đằng saụ
Đang yên đang lành sao đột nhiên gia nhà anh ta lại nổi giận chứ?