⬅ Trước Tiếp ➡
Hạ Sênh cũng ý thức được mình đã nhìn chằm chằm vào người ta quá lâu “Xin lỗi.”
Cô lùi lại một bước, ánh mắt rơi lên người Lộ Nhân rồi đột nhiên nói “Gần đây anh đang định kết hôn với mối tình đầu của mình đúng không?”
Lộ Nhân sững sờ “Sao cô biết?”
“Có học chút thuật pháp huyền môn.” Hạ Sênh nói tiếp “Mối tình đầu của anh đã mang thai, muốn tìm người đổ vỏ nên mới quay lại với anh, nếu anh không muốn làm cha nuôi thì tốt nhất nên dẫn cô ta đi kiểm tra đi.”
Nghe thế, Lộ Nhân hơi khó chịu “Viên Viên là một cô gái lương thiện và truyền thống, làm sao có thể làm ra loại chuyện này được chứ? Cô đừng ăn nói vớ vẩn ”
Lúc anh ta học cấp ba đã quen biết mối tình đầu của mình, tuy rằng hai người họ đã chia tay được bốn, năm năm nhưng vẫn luôn giữ liên lạc.
Đối phương là một cô gái tốt bao nhiêu thì anh ta là người rõ hơn ai hết.
Hạ Sênh không giải thích với anh ta mà nhấc chân đi theo Giang Trọng Thanh, cô lại liếc mắt nhìn Thẩm Nghiên Trần.
Vừa rồi cô xem tướng mặt cho Lộ Nhân thật ra là muốn xác nhận bản lĩnh của mình có còn không thôi.
Từ nhỏ cô đã đi theo sư phụ tu hành, bây giờ chỉ liếc mắt nhìn một cái đã có thể xem nghìn tướng mặt, vạn tướng mặt, biết rõ cuộc đời của người khác.
Nhưng cô lại không nhìn thấu được người đàn ông mang sát khí nặng nề trên người kia.
Sự thật chứng minh hình như cô chỉ không nhìn thấu mỗi người đàn ông đó.
Cô để lại một sợi khí tức của mình trên người anh, đợi lúc nào rảnh nhất định sẽ đi thăm phiếu cơm dài kỳ này.
Nếu như đêm nào cũng có thể trói người này lại bên cạnh để ăn một bữa no nê vậy thật tốt bao nhiêụ
Ừm… tuy rằng không có khả năng cho lắm.
Giang Trọng Thanh đã đi vào trong quán và nói với chủ quán mình cần mua gì.
Phát hiện ra Hạ Sênh không đi theo, ông ta quay đầu lại nhìn.
Trông thấy người đàn ông đứng ngoài cửa, Giang Trọng Thanh vô cùng ngạc nhiên.
Chỗ này chẳng qua chỉ là một cửa hàng nhỏ không bắt mắt trong phố cổ, sao đại phật này lại xuất hiện ở đây vậy?
Đợi Hạ Sênh đi tới bên cạnh mình, Giang Trọng Thanh vội vàng nhỏ giọng hỏi “Tiểu thiên sư, cô còn quen cả Thẩm cửu gia nữa sao?”
Hạ Sênh khó hiểu “Thẩm cửu gia là ai?”
Giang Trọng Thanh đè giọng rất thấp “Chính là người vừa rồi nói chuyện với cô đó.”
“Ồ.”
Thấy phản ứng của cô bình tĩnh, ông ta dở khóc dở cười.
Sợ rằng tiểu thiên sư này không biết địa vị của nhà họ Thẩm tại thủ đô rồi.
Nhà họ Thẩm chính là hào môn đỉnh cấp ở thủ đô, có lịch sử lâu đời, nền móng sâu dày.
Thẩm cửu gia thân là người nắm quyền duy nhất ở nhà họ Thẩm lại càng mang quyền thế ngút trời, ông lão có thể diện nhất ở thủ đô gặp được anh cũng phải tôn trọng gọi một tiếng gia.
Nhà họ Giang ở đế đô cũng được tính là một gia tộc có máu mặt nhưng ông ta cũng không có cơ hội được nói chuyện mấy câu với Thẩm cửu gia, phần lớn thời gian chỉ có thể đứng trong đám đông đằng xa trông thấy anh mấy lần.
Cũng chỉ có kiểu người không biết gì như tiểu thiên sư mới dám thong dong và ngang ngược như vậy thôi.

⬅ Trước Tiếp ➡