Nhà họ Dung rất lớn, Cẩm Viên lại ở sâu tận trong cùng, bình thường Bạch Tinh Ngôn không cảm thấy gì, nhưng tối nay lại cảm thấy con đường về dài như vĩnh cửu vậy.
Đỡ được Dung Cảnh Mặc về đến phòng ngủ thì cô đã mệt đến mức ngồi bệt xuống.
"Anh ngủ đi, tối nay tôi ngủ chỗ khác!" Thở hồng hộc ném Dung Cảnh Mặc lên giường, Bạch Tinh Ngôn ngồi dậy muốn chạy, lại bị anh nắm cổ tay kéo lại.
Giống hệt đêm đó.
Thân thể Bạch Tinh Ngôn cứng đờ, tim đập thình thịch.
"Cứ thế mà đi?" Tiếng Dung Cảnh Mặc truyền tới từ phía sau, trong trẻo lạnh lùng như làn gió đêm.
Bạch Tinh Ngôn cô gắng bình tĩnh lại, xoay người bình thản nói, "Tôi còn cần làm gì nữa?"
Dung Cảnh Mặc thả lỏng chân mình trên giường, vươn tay về phía cô, "Cởi quần áo cho tôi!"
Bạch Tinh Ngôn tự nói với mình, dù sao cũng đã vất vả khổ cực tha anh ấy về đến đây, nhẫn nhịn tốt lắm. Rồi cô khom người, tiến lại phía anh, giúp anh cởi từng chiếc cúc một.
Trong phòng không bật đèn, bóng đêm mờ ảo.
Động tác của cô rất cẩn thận, nhưng cũng không thuận lời chút nào.
Bàn tay nhiều lần chạm phải khoảng trống trước ngực Dung Cảnh Mặc.
Đêm ở Cẩm Viên yên lặng như nước.
Trong phòng dường như chỉ còn nghe thấy tiếng thở của Dung Cảnh Mặc. Dồn dập, nóng bỏng, nặng nề.
"Xong rồi!" Bạch Tinh Ngôn sợ bản thân còn ở lại nhất định sẽ có chuyện xảy ra, cô nhanh chóng giúp anh cởi đồ đặt sang một bên, sau đó bật dậy muốn chạy, nhưng vẫn bị Dung Cảnh Mặc kéo lại lần nữa.
Cổ tay vừa dùng lực, thân thể Bạch Tinh Ngôn liền mất trọng tâm ngã nhào về phía trước, không kịp phòng bị mà chui vào lòng anh.
Bốp!
Tiếng va chạm nặng nề vang lên, cũng khiến không gian yên lặng một thoáng.
"Anh ngồi máy bay mệt lắm đúng không? Hôm nay nghỉ sớm chút đi nha!" Bạch Tinh Ngôn hơi xấu hổ, hoảng loạn muốn đứng dậy, lại bị anh giữ chặt eo.
Bạch Tinh Ngôn cứng đờ nhìn anh.
"Sao thế?" Cô vờ bình tĩnh hỏi một câu.
Bàn tay trên hông cô giữ rất chặt.
Eo của Bạch Tinh Ngôn nhỏ nhắn không đủ nắm tay, tay anh lại thon dài, một tay là có thể giữ chắc lấy cô.
Lòng bàn tay nhẹ nhàng mân mê đùa nghịch làn da mềm mại bên dưới lớp áo hơi mỏng, bỗng anh hơi nhích người về phía trước, cánh tay ôm hông cô kéo một cái, xoay người, vị trí của hai người liền đảo ngược.
Ánh trăng xuyên qua rèm cửa sổ mỏng manh chiếu vào phòng, rơi trên không gian nho nhỏ của hai người.
Phòng rất tối, nhưng ánh mắt anh vẫn sáng ngời lấp lánh khiến Bạch Tinh Ngôn bỗng nhớ tới đêm đầu tiên của hai người.
Hơi thở nóng bỏng, nhiệt độ không ngừng tăng cao, hương bạc hà đặc thù trên người anh, cả tư thế của hai người lúc này cũng giống hệt đêm ở nhà họ Kiều hôm đó.
Điểm khác duy nhất là ánh mắt của Dung Cảnh Mặc hôm nay rất trong, rõ ràng không hề say.
Bốn mắt nhìn nhau, Bạch Tinh Ngôn bỗng hơi hoảng hốt.
Dung Cảnh Mặc từ phía trên nhìn xuống cô, yên lặng thẫn thờ.
Hai người không ai nói câu gì.
Trong phòng chỉ còn tiếng hô hấp nhẹ nhàng.
Ánh mắt anh rất sáng, cứ nhìn cô chăm chú như đang nhớ tới cái gì.
Tim Bạch Tinh Ngôn càng đập càng nhanh, nhìn anh chăm chú không chớp mắt, cố gắng xuyên qua tia sáng trong mắt anh quan sát phản ứng của anh.
Cô căng thẳng vô cùng, không biết ánh mắt của Dung Cảnh Mặc lúc này có ý nghĩa gì.
Cô sợ anh nhớ ra, cho nên hốt hoảng đưa tay đẩy anh ra.
"Tôi đi chuẩn bị nước nóng cho anh, tắm xong ngủ sẽ thoải mái hơn." Cô luống cuống xuống giường, cũng không nhìn lại phía anh mà vội vàng bỏ chạy.
Phòng rất tối, Dung Cảnh Mặc không thấy rõ vẻ mặt của cô.
Anh xoa xoa huyệt Thái Dương, cũng không để ý bản thân đang không mặc áo, bước theo cô vào phòng tắm.
Lúc anh vào, Bạch Tinh Ngôn đang xả nước vào bồn tắm.
Cũng không để ý cô đang ở đây, Dung Cảnh Mặc đứng trước mặt cô cởi quần.
Ném chiếc quần Tây cao cấp sang một bên, lộ ra đôi chân thon dài thẳng tắp.
Anh bước thẳng vào bồn tắm, nhắm mắt ngồi xuống, "Tắm cùng tôi đi."